“Bảo Nhi!” Hiên Viên Vũ nhìn thấy tôi, rất kinh ngạc, trongmắt loé ra sát ý rồi tắt ngay.
Tình Nhi bỗng nhiên đứng ngồi không yên.
“Yên tâm, ở rất nhiều thời điểm, tôi là kẻ điếc.” Tôi ngồidưới đất xoa cái chân đau, trong một chốc không thể đứng lên.
“Cô đã nghe được cái gì?” Hắn vẫn từng bước tiến đến, ánh mắtsắc bén.
“Cái gì cũng chưa nghe.” Tôi cố tình phủ nhận. Hắn còn muốnnói gì, nhưng ánh mắt dừng lại ở những mảnh chén vỡ, “Đây là cái gì?” Giọngcũng nhu hòa đi nhiều.
“Bối mẫu Tứ Xuyên hầm với tuyết lê, tôi thấy cổ anh hình nhưhơi đau.” Tôi thản nhiên nói.
Trong mắt hắn xuất hiện cảm xúc phức tạp, hắn chậm rãi ngồixuống, giúp tôi xoa chân, chốc lát sau, hắn hỏi: “Còn đau không?”
Tôi lắc đầu, tốt hơn nhiều.
“Nhớ kỹ, cái gì cô cũng chưa từng nghe thấy, nghe lời tôi,được không?” Ánh mắt quen thuộc mang theo sự xa lạ khó hiểu.
“Được.” Tôi gật đầu. Lắm miệng, rước lấy họa sát thân, đạolý này tôi biết.
“Tôi sắc chén khác cho anh.” Tôi giãy dụa đứng dậy. Hắn nângtôi dậy, “Về phòng nghỉ ngơi đi! Chúng ta vừa quen, có lẽ cô chưa biết, tôikhông thích ăn ngọt.”
Hắn không thích ăn ngọt, hoá ra, hắn không thích ăn ngọt,trái ngược với… Tôi kinh ngạc đến sững người.
“Sau này, tôi sẽ từ từ nói cho cô biết tôi thích ăn gì.” Ánhmắt luôn luôn lạnh lẽo đã vương một chút hương khói của tình ý dịu dàng.
Tình Nhi, Tình Nhi, cô ấy đang làm gì? ! Tôi vẫn thôi miên bảnthân, tự nhủ mình không nên chú ý đến mọi chuyện, chúng không liên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-bao-boi-cua-ai/80415/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.