“Chuẩn bị gì vậy? Không giống tính cách của cậu.” Anh SởHoài trêu ghẹo.
“Cầu hôn! Cho nên muốn tạo không khí một chút.” Tình cảmtrong mắt, trên môi Lăng Lỵ thật sự làm say lòng người.
“Cầu. . . . . Cầu hôn?” Anh Sở Hoài đột nhiên thay đổi, mặtxanh mét.
Anh Lăng Lỵ đang mê mải với niềm vui, hoàn toàn không hề cảmthấy.
“Cô ấy muốn học đại học, mình rất bất an, với tình cảm củamình, sợ rằng cô ấy chỉ nhất thời quyến luyến, vì đã quen với sự có mặt củamình. Bất an đến nỗi muốn dùng nhẫn cưới trói cô ấy trước.” Anh cười nói. Sắc mặtAnh Sở Hoài rất quái dị, dường như đang cố gắng kìm chế điều gì.
“Chúc cậu cầu hôn thành công.” Anh Sở Hoài rót hai ly rượu,viên thuốc trắng lặng lẽ tan trong một ly, Lăng Lỵ rút từ túi ra một chiếc nhẫnkim cương, say sưa nhìn, cười đến say lòng, không hề chú ý. Màu đỏ chói mắt…,tiếng va chạm chói tai, kỳ dị. Lăng Lỵ mềm nhũn ngã vào lồng ngực Sở Hoài, ngườicùng nhau lớn lên từ nhỏ với anh, người bạn thân nhất trong lòng… Sở Hoài nhìnmặt anh, đau khổ thì thào: “Vì sao? Vì sao cậu không bao giờ nhìn tôi? Vì saotôi chỉ có thể làm anh em với cậu? Vì sao cậu không thể yêu tôi? . . . . .Aicũng đừng hòng chiếm được cậu… Đã không có được cậu … .Vậy thì thà hủy diệt…Chúng ta cùng nhau xuống địa ngục!” Mặt anh ta vặn vẹo, phẫn hận, ghen tị… .…
“Không được, không được…” Mồ hôi đầm đìa trên người tôi, haitay vô thức giơ lên, chỉ mong nắm bắt được một thứ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-bao-boi-cua-ai/80413/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.