Nói là tìm người, thật ra giống như du sơn ngoạn thủy. Hơn mộttháng, không có nha hoàn hầu hạ, không có thị vệ bảo vệ, tôi và Vân Sở khi thìngồi thuyền, khi thì lên bờ dạo chơi, ngày nào cũng tiêu dao vô cùng. Tìm TôHuyễn Nhi chỉ là một lý do để ngụy biện. Ánh mắt anh ta dừng lại trên người tôicàng lúc càng nhiều, còn tôi không muốn nghĩ sâu hơn. Chúng tôi chỉ cách nhau mộttờ giấy trắng, hé ra thì sẽ bóc trần toàn bộ, mà tôi thì không muốn. Tình cảm mớinày có lẽ đã đến lúc, tôi bàng hoàng, vừa sợ hãi, lại muốn chạy trốn… .
Đã gần đến hồ rộng phía tây thành Hàng Châu, trên con đê,trên chiếc cầu, tuyết đọng thành đám. Lôi Phong Tháp chứa đựng tình cảm đẹp đẽlâu dài giữa Hứa Tiên và Bạch nương tử, thì mỗi nhịp trên cây cầu này phải baotrùm ngàn vạn tình cảm.
Mười sáu tuổi, tôi và anh Lăng đã tới nơi này, cầu còn màngười đã mất. Chúng tôi bây giờ đã cách nhau tới ngàn núi vạn sông? !
“Thế nào, nghĩ ở nơi này gặp được Hứa Tiên?” Anh ta cười yếuớt.
“Tôi đã từng đến đây cùng một người.” Không biết vì sao, tôimuốn kể cho anh ta, “Hứa Tiên và Bạch nương tử chia lìa như thế, cho nên cầunày còn có tên là Đoạn Kiều[7] .Nhưng tình cảm nói cắt là có thể cắt sao?”
Thân thể anh ta rõ ràng trở nên cứng ngắc, “Nàng và hắn. . .. .”
“Anh ấy nói cắt là cắt, người không cắt được là tôi…” Tôinói yếu ớt.
Anh ta dừng một chút, “Có lẽ là hiểu lầm, vì sao không nóirõ ràng?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-bao-boi-cua-ai/80411/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.