Tận mắt chứng kiến một màng Lâm Hàm lấy mạng người khác không cần động đến móng tay này, mặt Lăng Cẩm đột ngột tái mét.
Có chết cô ta cũng không ngờ rằng, Lâm Hàm lại có dị năng trên người. Trong mắt cô ta mà nói, cái loại đẹp mã này cùng lắm chỉ là một cái bình hoa di động mà thôi. Đã bắt được rồi thì muốn hành hạ ra sao cũng được.
Nhưng, có lẽ sự tự tin và đắc thắng quá sớm này đã đặt một dấu chấm hết cho cuộc đời cô ta.
Lâm Hàm nhìn bộ dáng chật vật bị đè bẹp dưới sàn nhà dơ bẩn của Lăng Cẩm liền không khỏi cười lạnh.
Từ lúc cậu cảm nhận được có người theo dõi chính mình, cậu đã vờ như không để tâm mà trực tiếp đi đến bệnh viện. Sau đó tối như vậy còn chọn đường vắng mà trở về nhà, mục đích chỉ là muốn dụ rắn ra khỏi hang mà thôi.
Cậu muốn xem xem, rốt cục là người nào dám theo dõi chính mình và với mục đích gì, cho nên mới đem bản thân ra làm mồi nhử.
Thuốc mê kia, một chút cậu cũng không có hít phải. Còn dây thừng kia, đem một dị năng giả ra trói lại bằng dây thừng, nghe có phải là quá nực cười rồi không?!.
Chỉ là, không ngờ người đứng sau mọi chuyện lại là em gái cùng chung nửa dòng máu với Lăng Xuyên. Cho nên khi nhìn thấy người đến là Lăng Cẩm, cậu cũng không khỏi sững người.
Tuy nhiên, cho dù có là em gái của Lăng Xuyên, thế nhưng nếu đã dám bắt cậu đến đây thì hiển nhiên cũng phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-khong-muon-tro-thanh-omega/775290/chuong-168.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.