Đêm đến, Lâm Hàm một phần vì lạ giường, một phần vì thiếu Hormone của Mục Diệc Thần mà không tày nào ngủ được.
Mãi đến tận mười hai giờ đêm, bởi vì cảm thấy cổ họng có chút khô khốc nên cậu ngồi dậy định uống nước.
Nhưng mà thực không may, bình nước trong phòng vừa lúc đã hết sạch, Lâm Hàm đành phải lê thân đi xuống lầu tìm nước.
Giờ này có lẽ ba mẹ Lâm, quản gia và cả người hầu trong nhà đều đã ngủ cả rồi. Cho nên không gian đặc biệt tĩnh lặng.
Lâm Hàm men theo ánh đèn mờ nhạt mà xuống lầu, tiếng dép lê 'lộp bộp' đặc biệt vang vọng trong không gian tĩnh mịt.
Cuối cùng cũng uống được một ngụm nước, Lâm Hàm sảng khoái thở ra một hơi. Chỉ là, đúng lúc này cậu lại bất ngờ nghe thấy một vài âm thanh kì lạ.
Chẳng lẽ trong nhà có trộm?!!!.
Lâm Hàm men theo động tĩnh mà đến được phòng bếp, phát hiện chỗ này thế mà lại sáng đèn. Ôm theo một bụng tò mò nghi hoặc bước vào trong, đối mặt cũng không phải tên trộm nào mà lại là khuôn mặt của Lâm Vĩnh Kỳ.
"Không ngủ được sao? Có đói không? Muốn ăn cùng anh chứ?!". Lâm Vĩnh Kỳ vừa hay đã nấu xong, hắn tắt bếp rồi mỉm cười nhìn cậu.
"Nửa đêm nửa hôm rồi mà anh còn làm cái gì vậy chứ?!". Lâm Hàm trừng mắt nhìn hắn, cậu suýt nữa còn tưởng là trộm.
"Vì lệch múi giờ nên ngủ không được, lại đột nhiên đói bụng nên xuống đây. Vì sợ làm phiền người khác nên anh tự tay xuống bếp luôn! Sao nào, có muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-khong-muon-tro-thanh-omega/775261/chuong-139.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.