Lúc Lâm Hàm tỉnh dậy đã là thời điểm giữa trưa, ánh mặt trời chói chang rọi xuống mặt đất. Thế nhưng bên trong phòng đều được kéo rèm cẩn thận, cho nên lúc nãy cậu còn tưởng là trời lại tối rồi.
Lâm Hàm sờ sờ người mình, cảm thấy rất sạch sẽ trơn tru, dường như là đã tắm rửa qua. Tuy eo hông có hơi mỏi một chút, nhưng chung quy vẫn không có chuyện gì đáng kể.
Nhớ tới chuyện đêm qua, mặt cậu lại không khỏi đỏ bừng. Cậu lại bị các hormone chết tiệt kia hại một lần nữa. Đêm qua, Mục Diệc Thần cứ lăn cậu qua bên này, lại lật cậu sang bên kia. Đổi đủ mọi loại tư thế, hành cậu đến gần hừng sàng mới chịu buông tha.
Lâm Hàm rủa thầm trong lòng một tiếng, sau đó lại bị cái bụng rỗng réo gọi cho tỉnh lại. Cậu lê thân thể nặng nề bò xuống giường, nhìn khắp căn phòng trống trải không có ai. Có lẽ giờ này Mục Diệc Thần đã đến phòng làm việc ở Quân Bộ rồi.
Mà cậu phải công nhận một điều rằng, Mục Diệc Thần quả thực là một tên trâu bò. Ban đêm thì làm việc đến tận một hai giờ khuya, lại còn không ngủ mà 'vận động mạnh' một trận đến gần sáng.
Sáng sớm lại thức dậy tiếp tục đi làm việc, dường như hắn không cần ngủ hay nghỉ ngơi luôn thì phải. Như vậy thực sự ổn sao?!.
Mà khoan đã, ổn hay không thì liên quan gì tới cậu chứ? Cậu có phải là lo chuyện bao đồng rồi hay không, nghĩ như vậy có khác nào quan tâm đến hắn chứ?!.
Lâm Hàm cố
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-khong-muon-tro-thanh-omega/775241/chuong-119.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.