Chương 12 – Dừng lại đi, đau... Khi Lâm Tự bước vào khoang chứa, Bão Tuyết vừa giáng một cú đấm thẳng vào vai phải MK868. Cú đó ban đầu nhắm trực diện vào đầu, may mà Arnold liều mạng né kịp. Cửa khoang chứa mở ra rồi đóng lại rất nhanh. Arnold tinh mắt thoáng thấy bóng dáng gầy, mảnh khảnh của Lâm Tự dưới chân hai cỗ giáp khổng lồ, vội điều khiển giáp mình lùi sang một bên, cố tình thu hút sự chú ý của Bão Tuyết. Bão Tuyết gầm ầm ầm mà xoay thân, hoàn toàn không phát hiện người vừa bước vào từ cửa. Lâm Tự là một con người thuần chủng đến từ Cổ Trái Đất, không thuộc giới ABO, không có tuyến thể, không có thông tin tố. Khác với Arnold – vừa vào khoang đã lập tức bị Heinrich trong thời kỳ mẫn cảm "định vị" ngay, cuống cuồng nhảy lên giáp tránh bị đấm cho thủng ngực – sự tồn tại của anh gần như "trong suốt" với bản năng Alpha lúc này. Ban đầu Arnold chỉ thấy kỳ lạ vì nhận được tin nhắn của Lâm Tự mà Heinrich mãi vẫn chưa rời giáp. Anh gửi tin cho Heinrich, bên kia lại không có bất kỳ hồi âm nào. Cảm giác bất an khiến anh phải đích thân tới khoang chứa xem thử. Kết quả vừa bước vào, anh đã bị luồng thông tin tố mang tính công kích cực mạnh của một Alpha cấp S trong thời kỳ mẫn cảm đập thẳng vào hệ thần kinh, choáng váng suýt ngã quỵ. Alpha bước vào thời kỳ mẫn cảm sẽ cực kỳ nhạy cảm, cảm xúc dao động lớn, cảm giác an toàn tụt xuống gần như bằng không,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-khong-co-pheromone-dau-chac-la-cau-ngui-nham-roi/5242571/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.