Chương 11 – Thời kỳ mẫn cảm đến rồi Một phút sau, tiếng ù ù trong tai dần tan, thân tàu cũng thôi rung. Trong khoảng lặng, giọng nói trầm lạnh của Heinrich vang lên: "Đã nhảy xong. Cậu về phòng nghỉ trước đi, tôi ở lại Bão Tuyết điều chỉnh dữ liệu." "Được, cảm ơn Nguyên soái." Lâm Tự đứng dậy dứt khoát. Trên tay vẫn còn cầm cốc nước, anh hơi đảo mắt tìm chỗ đặt, cánh tay cơ khí đã lập tức duỗi ra, rất "biết điều" nhận lại giúp anh. Xuống khỏi cầu thang buồng lái, anh đi thẳng về phòng, vừa đi vừa gửi cho Arnold một tin nhắn ngắn báo mình vẫn ổn. Arnold lập tức trả lời, bảo sẽ cho robot mang mấy ống dinh dưỡng qua, đồng thời nhắn thêm: trên tàu vận tải chỉ có dinh dưỡng quân dụng loại phổ thông trong kho dự trữ, công thức dinh dưỡng đặc chế cho Lâm tiên sinh, Nguyên soái đã gửi về bộ phận y tế của hạm đội Vực Sâu. Đợi lên được soái hạm Victoria rồi, sẽ chuyển qua tay anh. Victoria? Lâm Tự nhìn chăm chăm tin nhắn, ngẩn người, đứng ngay mép giường. Hai con "mèo thỏ" đen trắng từ trên giường phóng xuống, vội vàng dùng đầu cọ vào ống quần anh. Chúng chưa từng trải qua nhảy không gian, giờ vì căng thẳng mà đôi tai dài vốn rũ xuống hai bên nay dựng thẳng đứng, lớp da mỏng bên trong đỏ ửng, mạch máu hiện rõ. Anh nghiêng người ngồi xuống mép giường, ôm cả hai con lên đặt lên đùi, một bên vuốt lông trấn an, một bên gõ tiếp tin hỏi Arnold: Sau khi hợp đội với hạm đội, tôi sẽ ở trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-khong-co-pheromone-dau-chac-la-cau-ngui-nham-roi/5242570/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.