Chương 3 – Anh ngửi thấy mùi ngọt trên người Lâm Tự
Trong thời đại liên tinh, trong phạm vi Đế quốc Marien gần như không còn khái niệm "đói". Thực phẩm nguồn gốc động – thực vật tự nhiên tuy đắt đỏ, là hàng xa xỉ, nhưng các loại dinh dưỡng dịch đủ để duy trì sức khỏe lại rẻ đến mức ai cũng mua nổi. Ít nhất là trong Đặc khu Tân Nguyệt, thật khó tưởng tượng vẫn còn người có thể rơi vào tình trạng... suy dinh dưỡng.
Lương bổng của một nhà nghiên cứu ở Bảo tàng Cổ Trái Đất tuy không giàu nứt vách, nhưng hoàn toàn đủ để một trí thức sống đàng hoàng, tươm tất, không đến nỗi thiếu ăn thiếu mặc.
Arnold nghĩ ngợi hồi lâu, cuối cùng đành cắn răng đoán bừa:
"Có lẽ là do ngài Lâm Tự quá mê văn hóa Cổ Trái Đất, thích tự nấu nướng hơn là dùng dinh dưỡng dịch, nên... khâu phối hợp dinh dưỡng bữa ăn hơi có vấn đề..."
Heinrich im lặng, không tỏ thái độ. Arnold đành chủ động kiếm lối thoát cho mình:
"Nguyên soái, tôi đã lấy thêm một bộ quân phục mới cho ngài. Ngài... có muốn thay trước không ạ?"
Vết cắn của Lâm Tự thực ra không sâu, sức hồi phục của Heinrich lại mạnh đến đáng sợ, giờ trên cổ anh chỉ còn vệt dấu răng nhạt xíu. Nhưng vết máu đã thấm vào lớp sơ mi trắng bên trong, dần oxy hóa thành màu đỏ gỉ sắt.
"...Ừ."
Heinrich vào nhà vệ sinh thay quân phục, bộ cũ Arnold mang đi xử lý. Lúc quay lại ngồi xuống ghế đối diện giường bệnh, Heinrich bất giác cảm thấy trong lòng hơi... trống.
Anh suy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-khong-co-pheromone-dau-chac-la-cau-ngui-nham-roi/5242562/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.