Chương 2 – Anh ấy đang sốt "Tiểu Lâm à? Cậu ấy..." Thấy viện trưởng thoáng lộ vẻ khó xử, Arnold lại hỏi: "Cậu ấy hôm qua vừa xin nghỉ bệnh hai tuần, giờ chắc đang ở nhà nghỉ ngơi." Viện trưởng vừa đau đầu, vừa khẳng định: "Ngài ấy có vấn đề sức khỏe ạ?" Arnold cau mày. Đoàn khảo sát Cổ Trái Đất sẽ khởi hành sau mười ngày, lại do chính đội hạm Vực Sâu hộ tống. Nếu tới lúc đó mà Lâm Tự vẫn ốm... Viện trưởng xua tay: "Nếu chỉ là nói chuyện trong chốc lát thì sao ạ?" Arnold hỏi tiếp. "Thế thì chắc không sao." "Viện trưởng Triệu, ông có thể cho tôi địa chỉ nhà ngài ấy không? Chúng tôi muốn đến tận nơi thăm hỏi." "Cậu ấy ở... ở..." Viện trưởng bỗng chốc không biết phải mô tả thế nào mới rõ. Ông do dự một lát, đành cố gắng giải thích: Chỉ đến khi rời khỏi văn phòng viện trưởng, lái phi thuyền vượt qua
"Ngài Lâm Tự... không tiện gặp ạ?"
"Còn về tin nhắn của Nguyên soái... Lâm Tự hơi... dị ứng với đồ công nghệ, không thích dùng quang não, nên hay bỏ lỡ tin. Lần này chắc cũng là lướt qua mà không để ý."
"Bệnh cũ thôi, không phải chuyện gì ghê gớm. Người hơi suy nhược, dễ mệt, không làm việc lâu được, phải về nhà nghỉ sớm."
"Cứ theo Đại lộ số 4 ra khỏi thành, rồi rẽ vào con đường một chiều hướng tây bắc. Ra đến bình nguyên Kakamoira, cứ chạy thẳng theo đường là thấy một ngôi nhà một tầng màu trắng. Khu ấy chỉ có mỗi nhà cậu ấy, vì cậu ấy không thích tiếp xúc với ai cả."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-khong-co-pheromone-dau-chac-la-cau-ngui-nham-roi/5242561/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.