Trốn học có nhiềucách: vượt rào, leo tường, chui lỗ,... nhưng bọn tôi lại trốn học theokiểu khác. Đó là kiểu ngang nhiên bá đạo đi ra bằng cổng chính (nói làngang nhiên nhưng thật ra là chạy như điên). Nhân lúc cổng trường còn để hở, bảo vệ biến mất tăm (chắc đi xả) tôi và Phong liền phóng vụt rangoài. May là Phong để xe máy ngoài trường nên tiện lấy.
” Muốn đi đâu?” Sau khi dắt xe ra, ngồi lên xe, Phong vừa vơ lấy nón bảo hiểm vừa quay sang hỏi tôi.
” Đi đâu cũng được, có đồ ăn là ok!” Tôi cười cười rồi đưa tay nhận lấycái nón bảo hiểm hắn đưa cho. Nghe câu trả lời của tôi, Phong đáp bằnggiọng khinh bỉ:
” Ăn ăn ăn! Ăn lắm mà chẳng cao được bao nhiêu!”
” Kệ tui!” Tôi bĩu môi đáp lại rồi leo lên xe ngồi sau lưng hắn.
Hắn cao. Chắc cỡ mét tám mấy. Mà tôi thì mọi người biết rồi, ông trời vốnkeo kiệt nên chẳng chịu nghe lời khẩn cầu đắp cho tôi vài chục phân nữamà để tôi lùn tè. Hai đứa ngồi trên xe mà cứ như ba chở con đi dạo phốý, nhục không tả nổi!
Chạy tầm chục phút thì xe dừng lại trước quán bà Năm. Tôi thấy thế liền bấtngờ quay sang nhìn Phong. Hắn thấy vậy liền hất đầu vào bên trong:
” Nói muốn ăn mà, vào thôi!” Nói rồi liền đi vào trước. Tôi thấy vậy liền nhanh chóng đi theo, vừa đi vừa ríu rít:
” Bạn cũng biết quán này nữa hả?”
Quán bà Năm tuy đồ ăn rất ngon nhưng quán nhỏ, lại nằm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-ghet-co-do-dang-yeu/1861826/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.