Sau khi gặp mặt Tiêu Thành Nham, lòng Tiêu Lam những ngày gần đây đều có một loại cảm giác gấp gáp.
Hậu quả trực tiếp nhất chính là, thời gian cậu ngốc trong phòng phòng huấn luyện hoặc là sân huấn luyện người chơi càng nhiều, phảng phất như sau lưng có áp lực không tên bức bách cậu không ngừng đi tới.
Hôm nay, Tiêu Lam cũng đi tới sân huấn luyện người chơi.
Lần này cậu lựa chọn đối chiến với người chơi ngẫu nhiên.
Đối tượng được ghi chép trong đối chiến đều là người chơi đã từng rong ruổi ở Thế Giới Hàng Lâm, bọn họ hiện tại sớm đã chết đi, nhưng số liệu thân thể lại bị bảo lưu lại để làm bồi luyện cho người chơi khác.
Tiêu Lam đứng ở giữa sân, chờ đợi đối thủ mới của mình xuất hiện.
Sau khi không gian trước mặt hơi vặn vẹo, một bóng người dần dần xuất hiện ở nơi đó.
Người nọ vừa mới bắt đầu có vẻ hơi nghi hoặc, chờ sau khi đánh giá một vòng hoàn cảnh xung quanh, lộ ra một nụ cười tự giễu: “Nơi này là sân huấn luyện à, chậc chậc chậc, xem ra…… Tôi đã chết.”
Nhìn người ở đối diện, Tiêu Lam khó nén kinh ngạc trên mặt.
Người này là ——
Người đàn ông vào mười lăm tuổi năm ấy, được Tiêu Thành Nham phái tới đi tìm Tiêu Lam kia.
Anh ta thoạt nhìn cao lớn cường tráng hơn năm đó không ít.
Áo gió màu xám tùy ý mà buộc trên eo, thân trên chỉ mặc một chiếc áo thun đen.
Cánh tay lộ ra ngoài vạm vỡ, trên người vẫn là hình xăm trái Thanh Long phải Bạch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-dua-vao-ngheo-kho-quet-ngang-tro-choi-kinh-di/951610/chuong-157.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.