Trong nhà lâm vào yên tĩnh, chỉ có hai bóng người an tĩnh ôm sát vào nhau.
Lạc vẫn luôn lẳng lặng dựa vào bên người Tiêu Lam, không nói lời nào.
Hắn rất rõ, lúc này Tiêu Lam cần chỉ là một người làm bạn bên cạnh mà thôi.
Tiêu Lam dựa vào đầu vai Lạc, hấp thu ấm áp trên người đối phương, trong đầu suy nghĩ muôn vàn.
Tiêu Thành Nham đại khái cũng là muốn tận khả năng bảo vệ càng nhiều người.
Đáng tiếc, nhân sinh rất nhiều lựa chọn thật ra đều cũng không tồn tại lựa chọn hoàn mỹ, có khi không thể không làm ra quyết định lấy hay bỏ.
Cuối cùng, ông chỉ có thể giữa nhà và càng nhiều người, lựa chọn vế sau.
Tiêu Lam thử đem bản thân mình đặt vào vị trí của Tiêu Thành Nham trong hoàn cảnh lúc ấy.
Cậu nghĩ, nếu bản thân mình ra lựa chọn, có lẽ cũng không làm được tốt hơn Tiêu Thành Nham bao nhiêu.
Lấy hay bỏ, trước nay đều là gian nan. Đẹp cả đôi đàng, càng nhiều thời điểm chỉ là ảo tưởng mà thôi.
Lúc này đây cùng Tiêu Thành Nham gặp mặt, không chỉ có làm cậu chân chính hiểu biết người cha của mình, cũng ngoài ý muốn một lần nữa hiểu biết mẹ, hóa ra dưới bề ngoài dịu dàng của mẹ lại là một người kiên cường quả cảm đến thế.
Đáng tiếc, bất luận là Tiêu Thành Nham hay là Ôn Khỉ, bọn họ đều đã không còn nữa.
Bọn họ dùng chính phương thức của mình dẫn đường Tiêu Lam đi một đoạn đường nhân sinh, mà con đường sau này lại chỉ có thể từ chính cậu bước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-dua-vao-ngheo-kho-quet-ngang-tro-choi-kinh-di/951609/chuong-156.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.