Ôn nhu xoa lấy Tô Hoàng Nguyệt mái tóc, Vô Thường Hy nhỏ giọng nói
"Ta cũng rất nhớ ngươi đâu!"
Ôm hắn một lúc như vậy, cảm nhận hắn ôn nhu ngữ khí, Tô Hoàng Nguyệt trong lòng rất là ngọt ngào, bao nhiêu phiền muộn lo âu cũng tiêu tán hơn phân nửa.
Nàng trước đó đâu có như vậy, sống động, cá tính, mạnh mẽ mới là tính cách của nàng, đâu có như lúc này nhu nhược.
Tất cả cũng do gia hoả này, dù chỉ là rời đi vài ngày, nhưng đối với Tô Hoàng Nguyệt tới nói giống như vài năm một dạng, 5 ngày không gặp mặt, không liên lạc, chỉ có thể lo lắng chờ đợi vô ích, cái này đã giày vò nàng đủ nhiều.
Lại thêm cái kia kỳ quái mộng cùng với đặc biệt cảm giác càng khiến Tô Hoàng Nguyệt tâm trí thêm rối bời.
Vì vậy, hôm nay thấy Vô Thường Hy trở lại, nàng nhất thời mới không kìm được cảm xúc, nhào vào ngực hắn, hai tay ôm chặt hắn cổ, khoé mắt có chút hồng hồng.
Rốt cuộc hắn cũng quay lại, thời gian mấy ngày nay không có hắn ở bên thật sự rất khốn khổ, làm gì cũng không có tinh thần, lo lo lắng lắng, cái cảm giác này, nàng thật sự không muốn cảm thụ lần nữa.
Cảm nhận vuốt ve trên đầu mình bàn tay, Tô Hoàng Nguyệt liền không kiềm chế nữa bản thân cảm súc, kéo lấy hắn cổ áo chính là hôn tới.
Vô Thường Hy:"~???"
Nhìn gần trước mắt cái kia tinh xảo gương mặt, lúc này đang đỏ bừng một mảnh, xinh đẹp lông mi không nhịn được run run cho thấy Tô Hoàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-cuong-dai-nang-khac-thuong-nhan-sinh/1024927/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.