- Tam đệ! Tam đệ! Dậy mau! Dậy mau!
Một nam tử giọng như sấm vang lên khắp khoảng sân...
- Mới sáng sớm ra tên vương bát đản nào phá giấc ngủ của bản thiếu gia? Phản rồi phỏng?
Vừa ngáp ngáp vừa ngái ngủ, Lăng tam thiếu lảo đảo ra mở cửa, đập vào mắt là một gương mặt kiên nghị đầy nam tính, ở má phía trái của người này có một vết xẹo hình chữ "X". Đó chính là Lăng Chấn Đông.
- Đại ca à! Sáng sớm ra huynh đã đạp cửa phòng đệ có chuyện gì thế?
- Chuyện gì là sao? Sáng rồi! Theo ta đi tập!
- Tập gì?
- Tập thể dục buổi sáng chứ gì?
- Đợi đệ vào thay y phục...
- Không cần thiết! Đi luôn!
Không để cho đệ đệ của mình phản ứng, Lăng Chấn Đông kéo tay Lăng Huyền Phong đi luôn ngay trong sáng sớm. Từ khi biết được đệ đệ mình không phải phế vật như mọi người bàn tán, Lăng Chấn Đông vô cùng cao hứng. Cả gia tộc thì chỉ có 3 huynh đệ hắn là có mối quan hệ mật thiết nhất, Lăng Chấn Đông thân là anh cả luôn luôn chiếu cố cho đệ đệ mình. Lăng Huyền Phong cùng Lăng Hiếu Kiệt thì cũng vô cùng kính nể đại ca.
- Đại ca! Ngươi làm gì mà vội thế? Vẫn còn sớm mà?
- Sớm sủa cái rắm! Mọi hôm ở quân doanh, tới giờ này mà vẫn chưa ra tập trung luyện thể lực là chịu phạt rồi đó!
- Kháo! Đây có phải là quân doanh đâu?
- Không phải cũng là phải! Ta nói chính là phải!
- Huynh không nói đạo lý! - Lăng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-cuong-cuu-am-chan-kinh-he-thong/916946/chuong-171.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.