- Chết tiệt!
"Bổ đầu ăn hại" Đơn Bình bây giờ dáng vẻ chật vật vô cùng. Đầu tóc bù xù, khuôn mặt đen thui vì bị khói ám, cơ thể loang lổ vệt máu, trường bào bị đánh cho tan nát, giờ chỉ còn chiếc quần dài là khá nguyên vẹn.
- Hí hí! Đơn đại nhân! Ngài thật là xấu nha, ở trước mặt bao nhiêu người mà thoát y như thế à? - Điệp Nhi Tiếu cười trêu đùa.
Đơn Bình giận tím mặt, lập tức phun ra một ngụm máu tươi. Tuy rằng phá được hỏa cầu của đối phương, nhưng đại giá phải trả chính là bản thân bị thương nặng. Bây giờ bọn chúng cùng lên thì chỉ còn đường bị bắt. Quan binh bị gia nô của An gia bắt? Đây là chuyện mất mặt cỡ nào? Có thể cảm tưởng sau chuyện này, Đơn Bình hắn rất khó giữ được chức vụ.
An Ngô Lương cười gằn:
- Hừ! Sao? Biết mùi lợi hại chứ hả? Người đâu! Trói bọn hắn lại cho ta!
- Dạ!!!
Trong lúc Đơn Bình chuẩn bị nhận mệnh, một bóng đen từ trên trần nhà lao vút xuống.
- Điệp tỷ tỷ! Cẩn thận sau lưng! - Hạ Vô Tuyết kinh hoàng hét lên.
- Hả?
Điệp Nhi Tiếu giật mình, định quay lại tấn công, nhưng đã chậm...
Mãnh Hổ Thôi Sơn!!
Phành!!!
Một quyền mang theo tiếng rít gào như mãnh hổ phát ra, Điệp Nhi Tiếu chỉ cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình chịu chấn động mãnh liệt, cơ thể không thể tự chủ mà ngã ra đằng sau, đồng thời phun ra một ngụm máu tươi.
Phụt!!!
- Ê! Bên kia! Bọn chúng còn có cứu viện! - Cao Diệu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-cuong-cuu-am-chan-kinh-he-thong/916934/chuong-159.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.