Chờ đến lúc kết thúc nụ hôn này, cả người Thẩm Miên đã hoá thành tượng đá điêu khắc.
Cậu ngơ ngác dựa vào tường, miệng vô ý thức mở to thở hổn hển, nhìn thấy Bùi Tri Dật liền không cẩn thận nói ra lời trong lòng.
"Anh, sao anh lại thành thục như vậy...Sao lại như vậy.."
Trâu bò như vậy.
Nhưng nửa câu sau Thẩm Miên không nói ra, cậu cắn vào đầu lưỡi khẩn cấp quay xe.
Bùi Tri Dật sắc mặt cổ quái liếc nhìn cậu, không nghĩ tới phản ứng đầu tiên của Thẩm Miên lại là cái này.
Nhưng lúc này y cũng không thích hợp phát biểu ý kiến gì về nụ hôn vừa nãy, từ trên mặt đất nhặt cặp sách của hai người lên, lôi kéo Thẩm Miên nói: "Hôn xong rồi thì đi thôi."
Hoàn toàn dùng thái độ đang giải quyết việc chung, giống như y không phải vừa nhận một cái hôn mà là đang giảng cho Thẩm Miên một đề toán học vậy.
Thẩm Miên hoảng hoảng hốt hốt cùng Bùi Tri Dật từ trên lầu đi xuống.
Đột nhiên mất đi nụ hôn đầu, đem đầu óc của cậu biến thành keo hồ.
Cậu nhìn chằm chằm sau gáy Bùi Tri Dật, vô cùng hoài nghi rằng y đang tức giận, nghĩ lại cũng đúng, người nào là thẳng nam mà bị ép hôn nhẹ với người đồng giới thì sao có thể không tức giận được chứ?
Nghĩ đến đây, Thẩm Miên liền thành thật như chú chim cút, yên tĩnh bị Bùi Tri Dật nắm tay, mãi cho đến khi ra khỏi cổng trường cũng không dám nhiều lời nửa chữ.
Tài xế nhà họ Bùi vẫn như thường lệ chờ Bùi Tri
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-con-co-the-cap-cuu-mot-chut/170916/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.