Hứa Hi Nhiên suýt làm rơi điện thoại xuống nước.
Khi Phương Mặc gọi đến, anh vừa cởi quần áo, vặn mở vòi nước, người đã ướt hết cả rồi. Sau khi bị nhạc chuông thúc giục anh lau khô tay ấn nghe, một giọng nói khẩn trương truyền đến từ phía bên kia.
"Tôi bây giờ qua ngay được không?" Phương Mặc hỏi anh.
"..."
Hứa Hi Nhiên bối rối, "Có thể thì có thể, có chuyện gì vậy?"
"Tôi đến nơi sẽ nói với cậu sau," giọng điệu Phương Mặc chán nản, "Cậu ở phòng 406 phải không? Tôi bây giờ liền đi lên."
"Chờ chút đã!" Hứa Hi Nhiên vội vàng ngăn cản, "Qua năm phút nữa được không? Tôi đang tắm, dù sao cũng phải đợi tôi mặc quần áo."
Sau khi cúp điện thoại, Hứa Hi Nhiên chiến đấu tắm rửa, lung tung xoa sữa tắm lên người rồi xả sạch bằng nước coi như hoàn thành nhiệm vụ. Anh ở trong đám con trai thích sạch sẽ hơn một chút, cũng vì thế mà đây là lần thứ hai tắm rửa trong ngày, có thể tuỳ tiện một chút.
Anh không tính là bệnh sạch sẽ, thuần tuý là bởi vì vừa rời mới ra ngoài đi bộ một vòng lớn đổ chút mồ hôi, cảm thấy cứ như vậy nằm dài trên giường không đủ nhẹ nhàng khoan khoái.
Theo kế hoạch ban đầu của anh ngày hôm nay, sau khi cho mèo ăn vào buổi chiều sẽ không rời khỏi ký túc xá. Cái đuôi của mùa hè còn chưa qua hẳn, bên ngoài nóng bức lạ thường, đi nhà ăn ăn cơm không bằng ở ký túc xá ăn mì gói.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-coi-cau-la-anh-em/2765589/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.