Bạn buột miệng nói ra: Chúng ta đi cùng nhau à?
Mắt thường có thể nhìn thấy anh ta hơi dừng lại.
Bạn nhận ra mình đã nói gì, tức khắc bị cà lăm: Không, ý tôi không phải vậy! Ý tôi là, ở đây rất nguy hiểm, tại sao chúng ta không đi cùng nhau?
Anh ta: ".... được".
Bầu không khí có thể nói là hết sức xấu hổ.
Để giảm bớt sự bối rối, bạn giới thiệu bản thân, song hỏi tên anh ta, còn có nơi này là nơi nào?
Đối mặt với hàng loạt câu hỏi, anh chỉ hỏi: "'Lời mời' của bạn đâu?"
Bạn đang choáng váng. "Lời mời" là cái gì? Là dạng như thiệp đám cưới hả?
Bạn hỏi lại, anh ta liền dùng ánh mắt thâm trầm nhìn bạn một cái.
Khuôn mặt bạn si ngốc hồi lâu.
Anh ấy im lặng trong vài giây, cuối cùng nói, "Tôi sẽ đưa bạn ra ngoài."
*
Bạn bước lên tầng hai với người đàn ông nâng niu lời nói như vàng này.
Mùi máu tanh bốc lên nồng nặc, bạn nắm chặt chiếc xẻng trong tay và chạm vào lá bùa chú còn lại. Người bên cạnh vẫn tỏ vẻ bình tĩnh, mặc dù còn không biết tên, nhưng nhìn anh ta liền cảm thấy có chút an tâm.
Tư thế của anh ta rất thoải mái, nhưng nếu bạn nhìn kỹ, đó lại là một tư thế có thể tấn công bất cứ lúc nào.
"Ôi, anh tưởng em đi đâu, hóa ra là đi đón bạn trai nhỏ của em."
Bạn nhìn lên, dưới ánh đèn nhàn nhạt, một người đàn ông buộc tóc đuôi ngựa ngồi ung dung bắt chéo chân, như thể anh ta đang ngồi bên hồ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-choi-game-kinh-di-di/241063/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.