Mạc Bắc Hồ sững sờ.
Cậu nhớ trước khi ra ngoài mình đã nói với Tạ Hào chuyện sẽ ở lại thành phố C vài ngày, lúc đó Tạ Hào tỏ vẻ hắn cũng vừa hay phải đi công tác vài ngày, không lẽ nào…
Mạc Bắc Hồ hai mắt sáng rực, hỏi đối phương: “Anh đi công tác ở thành phố C ạ?”
“Không.” Tạ Hào cười cười: “Tôi công tác ở thành phố bên cạnh.”
“Ồ.” Mạc Bắc Hồ có hơi mất mát, nhưng vẫn lấy lại tinh thần, an ủi hắn: “Vậy chúng ta cách nhau cũng không quá xa.”
“Đúng vậy.” Tạ Hào cười cười: “Từ chỗ tôi đến thành phố C chỉ cần lái xe một tiếng rưỡi, ngày mai cũng không có chuyện gì rồi, tôi liền nghĩ, có nên đến tìm em ăn bữa khuya không.”
Phía trước Mạc Bắc Hồ, Đinh Hữu Thụ không biết đã nói gì, Lộ Trưng ồn ào huyên náo đòi đến si//ết cổ cậu ta, mấy người ầm ĩ cả lên, trông vừa náo nhiệt lại vừa trẻ con.
Tạ Hào nghe thấy một chút động tĩnh từ trong điện thoại, tò mò hỏi: “Bên cạnh em có người khác à? Ôi, không lẽ đã ăn cơm cùng những người khác rồi?”
Hắn tự lẩm bẩm: “Cũng đúng, giờ này rồi, chỉ cần không phải quay phim bị trì hoãn quá lâu, chắc là em đã ăn cơm rồi.”
Mạc Bắc Hồ đang định mở miệng, lại nghe thấy hắn nói: “Nhưng may mắn là tôi hẹn bữa khuya.”
Mạc Bắc Hồ không nhịn được bật cười, hắng hắng giọng nghiêm túc nói: “Anh có phải đã quên gì rồi không?”
Tạ Hào khó hiểu, nghiêm túc nhớ lại: “Cái gì?”
“Em là hồ ly tinh đó.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chinh-la-nam-ho-ly-tinh/5218062/chuong-131.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.