Phó Hoan nhìn Lộ Trưng thật sâu, nhỏ giọng nói thầm một câu: “Thỉnh thoảng tôi lại lo lắng, không biết có phải Thiên Hỏa của mọi người bảo bọc quá mức rồi không, sao người nào người nấy đều ngây thơ như vậy…”
Nếu không phải đang đứng trước camera, có lẽ cậu ấy còn cảm khái nhiều hơn.
Mạc Bắc Hồ đang nghiêm túc nhìn tấm ảnh mà nhân viên công tác in ra, ngạc nhiên phát hiện, trên sách ảnh thực vật của bọn họ, tấm ảnh được dán trên mục “Thực vật địa y” là… tấm mà Thi Hiểu Mạn đã tự chụp.
Mạc Bắc Hồ ngơ ngác ngẩng đầu lên, xác nhận với nhân viên công tác: “Đây là thực vật địa y à?”
Nhân viên công tác nhếch nhếch khóe miệng, dường như suýt nữa không nhịn được cười, giả vờ nghiêm túc gật gật đầu: “Ừm.”
Mạc Bắc Hồ giơ sách ảnh lên quay đầu lại, xác nhận với các đồng bạn: “Anh ấy nói đây là thực vật địa y.”
“Ha ha.” Lộ Trưng giật giật khóe miệng: “Trước tiên loại trừ Thi Hiểu Mạn là thực vật địa y, loại bỏ hết tất cả các lựa chọn sai, cái còn lại cho dù không thể đến đâu, cũng là đáp án duy nhất.”
Hắn ta mặt mày nghiêm túc nói: “Cho nên, chỉ còn lại một khả năng -- Khương Diệu chính là thực vật địa y!”
Miệng Mạc Bắc Hồ hơi mở: “…”
Phần trước nghe rất có lý, phía sau thì hình như đã bị đin rồi.
“Ôi ôi, mọi người nhìn kỹ tấm bảng kia đi!” Phó Hoan cuối cùng cũng không nhịn được, không thể làm ra vẻ úp úp mở mở, hận rèn sắt không thành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chinh-la-nam-ho-ly-tinh/5218061/chuong-130.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.