“Được rồi, bây giờ chúng ta ngồi xuống nói chuyện một chút đi.”
Tạ Hào chưa bao giờ nghĩ được, có một ngày bản thân lại nói ra những lời này với một sinh vật thần kỳ hư hư thực thực là bạch hồ ly tinh.
Mặc dù cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, nhưng hắn lại bình tĩnh đến mức chính hắn cũng ngạc nhiên.
Mạc Bắc Hồ cụp tai ủ rũ, buồn bã ỉu xìu ngồi dậy, liếc mắt nhìn chỗ duy nhất có thể ngồi trong toàn bộ phòng vệ sinh -- cái bồn cầu.
Tạ Hào: “…Tôi không phải nói ngồi trong phòng nhà vệ sinh, ra ngoài trước đã.”
Hắn kiềm chế d*c v*ng muốn xoa bóp đầu to lông xù xù của đối phương cho thật đã, cố gắng giữ trạng thái bình thường, ngồi xuống ghế sofa.
Mạc Bắc Hồ lén lút thò đầu ra khỏi nhà vệ sinh, nhìn chằm chằm Tạ Hào, chậm rì rì kẹp chặt đuôi đi ra ngoài.
Lúc này, Tạ Hào cảm thấy vô cùng may mắn vì đã để quản gia Trương ở lại phòng họp giúp sắp xếp biên bản cuộc họp chứ không dẫn ông ấy xuống đây, nếu không…
Sợ rằng bây giờ lại xuất hiện thêm một người có thế giới tinh thần bị chấn động mạnh.
Tạ Hào nhìn nhóc bạch hồ lông xù xù cực kỹ xoã tung kia, nhẹ nhàng nhảy lên lọt vào ghế sofa, hai móng chắp trước ngực, tròng mắt đen nhánh như quả nho lén lén liếc về phía hắn một chút, giống như đang quan sát biểu cảm của hắn.
... Có hơi đáng yêu.
Tạ Hào ho nhẹ một tiếng, đè nén khóe miệng đang nhếch lên.
"Cho nên......" Tạ Hào cố
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chinh-la-nam-ho-ly-tinh/5218010/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.