“Tiểu Hồ.”
Sáng sớm tinh mơ, hệ thống đã mở tung rèm cửa, đối diện ánh ban mai của ngày hôm nay, dịu dàng thâm tình gọi tên Mạc Bắc Hồ.
“Ưm?” Mạc Bắc Hồ mơ mơ màng màng mở mắt ra, nghi hoặc hỏi: “Làm sao vậy? Đến giờ lên lớp rồi?”
“Không.” Hệ thống chậm rãi xoay người: “Tôi đã xin nghỉ cho cậu rồi.”
“Hả?” Mạc Bắc Hồ ngơ ngác ngồi dậy, não bộ vẫn chưa xoay chuyển kịp, chỉ nghe lọt hai chữ “xin nghỉ”, chậm rãi ngáp một cái, lại ngã xuống.
“Chờ một chút.” Hệ thống vội vàng giữ chặt cậu: “Chờ một chút lại ngủ tiếp! Cậu nghe tôi nói xong trước đã!”
“Hửm?” Mạc Bắc Hồ ngoan cường mở mắt ra, hai tay chống mí mắt: “Cậu nói đi.”
“Chúng ta đã gom đủ một triệu giá trị tình yêu.” Hệ thống nâng hai tay cậu lên: “Tôi có thể thăng cấp rồi!”
Mạc Bắc Hồ lập tức mở to mắt: “Oa!”
“Cậu không cần lo lắng.” Hệ thống vỗ vỗ vai bả cậu, vui mừng nói: “Lần thăng cấp này không cần tiêu hao giá trị tình yêu, chỉ có một điều kiện là đạt một triệu giá trị tình yêu.”
“Thăng cấp sẽ mất một chút thời gian, tôi đã xin nghỉ hai ngày, sẽ lập tức xuất phát, tìm một nơi không ai có thể tìm ra tôi để ngồi xổm chờ thăng cấp. Trong thời gian thăng cấp, hệ thống sẽ bị đóng băng, giá trị tình yêu và chức năng tra cứu các loại đều không thể sử dụng……” Hệ thống có vẻ có chút lo lắng sốt ruột: “Cậu phải tự chăm sóc bản thân cho tốt đấy!”
Mạc Bắc Hồ liên tục gật đầu.
“Đây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chinh-la-nam-ho-ly-tinh/5218009/chuong-78.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.