Trong chỗ ở của Tô Tiểu Ngọc.
Căn phòng trang hoàng cổ điển theo lối Trung Hoa, một người đàn ông dáng người mảnh khảnh, diện mạo trung tính mềm mại, chân trần cuộn lại trên bộ bàn ghế gỗ lim phủ đệm mềm, cầm kịch bản trong tay, bật loa ngoài điện thoại, chút có chút không lật xem.
Giọng của Cát Minh từ trong điện thoại truyền ra: “Ôi chao, ông tổ nhỏ của tôi, tôi đã nói với cậu rồi, bộ phim này cậu đã nhận, cũng đã cắn răng quay xong, sắp đi đến hồi kết, tiệc khánh công cậu vui vẻ đi một chuyến không phải xong rồi sao? Sao phải làm đến mức mọi người đều mất hứng.”
Tô Tiểu Ngọc lật thêm một trang kịch bản: “Đúng vậy, nếu tôi làm theo ý bọn họ, vậy chỉ có một mình tôi không vui.”
“Như bây giờ thì tốt rồi, mọi người đều không vui.”
Cậu ấy cười lạnh một tiếng.
Cát Minh bị cậu ấy nghẹn một câu, nhưng cũng tập mãi thành thói quen, cực kỳ trôi chảy tiếp tục nói: “Vậy cậu định hoàn toàn tuyệt giao với Phương Thất, sau này cũng không nhận phim của hắn ta nữa?”
“Tốt xấu gì hắn ta cũng có chút địa vị, sau này gây khó cho hậu bối nhà chúng ta thì sao bây giờ?”
“Vậy đó chính là hắn ta ỷ thế h**p người, là nhân phẩm hắn ta chẳng ra gì.” Tô Tiểu Ngọc không chút để bụng trả lời: “Yên tâm đi, chỉ cần hậu bối biết tranh đua mà nổi tiếng, luôn sẽ có người phải cầu xin mời.”
Cậu ấy vứt kịch bản trong tay đi: “Sao, ý của anh là chỉ cần tôi mềm mỏng với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chinh-la-nam-ho-ly-tinh/5218004/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.