“Thiếu gia, đã no chưa?” Sau khi tiễn Mạc Bắc Hồ rời đi, quản gia Trương mỉm cười đứng ở cửa: “Có cần thêm món khác nữa không…”
“Không cần.” Tạ Hào duỗi lưng: “Quán gà rán dưới lầu, hình như tay nghề tiến bộ hơn rồi.”
Quản gia Trương chỉ mỉm cười không nói.
Tạ Hào liếc mắt nhìn ông ấy một chút, không hiểu sao lại có hơi khó chịu: “Chú cười cái gì?”
“Tôi đang nghĩ.” Quản gia Trương mỉm cười hỏi thăm: “Có phải tôi đã sắp có thể nói lời thoại kia rồi.”
“Chính là, thiếu gia đã lâu không…”
Tạ Hào: “Đi ra ngoài.”
“Vâng.” Quản gia Trương mặt mang mỉm cười lùi lại một bước, đang chuẩn bị rời khỏi văn phòng, thì nghe thấy Tạ Hào mở miệng: “Khoan đã.”
Hắn khẽ hắng hắng giọng: “Không được nói hươu nói vượn với ba con.”
“…..Ít nhất thì muộn một chút lại nói.”
Quản gia Trương lộ ra vẻ mặt khó xử: “Nhưng mà thiếu gia, hiện tại, đến giờ phút này, người trả lương cho tôi vẫn là lão gia.”
“Chậc.” Tạ Hào trừng ông ấy: “Đúng là kẻ vô tình chỉ nhận tiền không nhận người!”
“Đó là phẩm chất ưu tú của người làm công đương đại.” Quản gia Trương vẫn mặt mang mỉm cười: “Được rồi được rồi, ít nhất tôi đảm bảo, trước khi lão gia chủ động dò hỏi tình hình tình cảm gần đây của ngài, tôi sẽ không nói gì hết.”
Tạ Hào miễn cưỡng đáp một tiếng.
Quản gia Trương mỉm cười hỏi: “Hôm nay ngài vẫn chưa tan làm sao, thiếu gia?”
“Đợi thêm một chút.” Tạ Hào mở văn kiện ra: “Giải quyết xong công việc trong tay đã, không thì ngày
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chinh-la-nam-ho-ly-tinh/5218003/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.