Trận mưa này thế tới rào rạt, mưa một lúc lâu cũng không nhìn thấy chút dấu hiệu dừng lại.
Hồng Mai giúp thu hết ớt khô vào trong nhà, có hơi lo lắng nhìn ra bên ngoài: “Mưa lớn như vậy, sao bọn họ vẫn chưa trở lại?”
“Chắc là sắp rồi.” Tiểu Điền an ủi bà ấy: “Không cần lo lắng, lúc con quay về thì bọn họ cũng đã chuẩn bị lên đường rồi.”
“Con đã bảo mợ nấu canh gừng, đợi bọn họ về thì uống một bát.”
“Ôi.” Hồng Mai nhìn bình luận, cười đáp lại: “Không sao đâu, trời không chiều lòng người, nhưng chúng ta nhân định thắng thiên!”
“Chỗ bán ớt chiều nay có mái che, buổi chiều cũng không ảnh hưởng.”
“Trời mưa thì lượng người qua lại tuy rằng sẽ ít hơn một chút, nhưng luôn có người trong nhà không đủ thức ăn muốn ra ngoài mua đồ đúng không? Không thể bi quan như vậy.”
Hồng Mai đang an ủi khán giả lo lắng về thời tiết, đột nhiên nhìn thấy vài bình luận rõ ràng là vừa từ phòng phát sóng trực tiếp nhỏ cách vách chạy tới--
“Dì Hồng, bọn họ đang ở ngay cửa rồi! Mau mở cửa mau mau mở cửa đi ạ (Các chị em phía sau đừng tiết lộ trước).”
“Huhuhu A Quang và Tiểu Hồ đáng thương quá đi, giống như mấy con cún nhỏ bị mưa xối ướt sũng, dì Hồng mau đi an ủi bọn họ (Giữ nguyên đội hình)”
“Gần rồi, gần rồi! Bọn họ sắp đến rồi! (Nhịn lại đừng cười)”
Hồng Mai không rõ nguyên nhân, vội vàng bung dù đi mở cửa sân.
Vừa mở cửa, trước mặt là một hàng người bùn nhỏ, cười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chinh-la-nam-ho-ly-tinh/5217976/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.