Mặc dù Trương Tuần Quang lún sâu vào vũng bùn nhưng vẫn vô cùng lạc quan, còn an ủi ông lão: “Không sao đâu chú, chúng ta cứ xem đây như là một loại mặt nạ bùn, thuần thiên nhiên.” Hắn ta ngửa đầu lên, vuốt vuốt tóc về sau, lộ ra vầng trán tuấn tú, thậm chí còn đút hai tay vào túi: “Dầm mưa một chút cũng không có gì.” Ông lão lại là một người nóng tính, đáng tiếc đang bị dính trong vũng bùn, bất lực kéo kéo trâu, vung tay lên: “Sao cậu lại không nghe người ta khuyên, tôi bảo cậu đừng đến!” Trương Tuần Quang ngửa đầu lên, một bộ không nghe khuyên bảo. Mạc Bắc Hồ cũng giúp khuyên bảo: “Cậu ấy tới cũng tới rồi, mọi người đợi một chút...” “Cái cậu này!” Ông lão thấy hắn ta không để trong lòng, tức giận đến mức hù doạ hắn ta: “Cậu tưởng bùn này sạch sẽ chắc? Có đĩa, có con đĩa! Đến lúc đó cậu mới biết sợ!” “Cái gì! Thiên nhiên tươi đẹp sao lại có loại đồ vật như vậy!” Trương Tuần Quang kinh hãi thất sắc, quay đầu lại giang hai tay về phía Mạc Bắc Hồ đứng trên bờ ruộng: “Hồ ái khanh hộ giá!” Mạc Bắc Hồ vốn định che giấu thực lực gọi người tới. -- Trương Tuần Quang không kêu cậu nhổ, phần lớn cũng đang có ý này. Nhưng tình huống hiện tại cấp bách… Mạc Bắc Hồ nắm chặt nắm tay: “Tui đến cứu cậu!” Cậu nghĩa vô phản cố mà nhảy xuống xe, không tiếp nhận bàn tay duỗi tới của Trương Tuần Quang, trực tiếp nắm chặt thắt lưng hắn ta, bày ra bộ dáng cực kỳ cố gắng, “Bóc” một tiếng nhổ tận gốc đối phương. Đằng sau, camera phát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chinh-la-nam-ho-ly-tinh/5217975/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.