Ánh mắt của Lộ Trưng trong nháy mắt đã trở nên sắc bén: “Tiểu Hồ.”
“Người bạn này của cậu, có đứng đắn không vậy.”
Mạc Bắc Hồ thành thật nói: “Hẳn là không quá đứng đắn, nhưng không cần phải lo lắng, mặc dù không đứng đắn, nhưng cũng không phải là người xấu gì.”
Thậm chí người cũng không phải, chỉ là một con sắc quỷ mà thôi.
Lộ Trưng thở phào nhẹ nhõm: “Vậy còn được.”
Nếu liếc mắt một cái cũng có thể khiến Mạc Bắc Hồ nhìn ra không đứng đắn, vậy hẳn là không quá thông minh cũng không quá biết ngụy trang.
Lộ Trưng nói giỡn: “c** s*ch thì chắc chắn là không được, tôi cũng chưa hy sinh lớn như vậy cho Lão Đặng, cho bạn cậu thì cởi một nửa vậy.”
Mạc Bắc Hồ vội vàng giơ Polaroid lên “răng rắc” "răng rắc", rất có tiết tấu mà ấn màn trập ba lần.
Cậu đưa ba tấm ảnh còn chưa lên hình cho Lộ Trưng, Lộ Trưng cũng không thèm để ý là chụp thành bộ dạng gì, bút vung lên, ký cho cậu ba cái tên.
Hắn ta hiền từ sờ sờ đầu Mạc Bắc Hồ: “Đi đi, chơi với bạn bè cho tốt nhé.”
“Được!” Mạc Bắc Hồ hai mắt tỏa sáng, cầm hai tấm ảnh ký tên đi ra ngoài.
Lộ Trưng mặc lại áo vào, nghiêm túc suy tư: “Cũng chỉ đi sang đoàn của Hứa Giao Quân, bạn mới, là ai đây?”
…
Mạc Bắc Hồ đã lấy được ảnh có chữ ký, một đường đi tới, hình ảnh bên trên cũng đã hiện ra.
Một tấm quần áo cởi một nửa, một tấm vừa cởi xuống, còn một tấm là cởi hết sau đó cầm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chinh-la-nam-ho-ly-tinh/5217968/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.