Mạc Bắc Hồ trở lại đoàn phim ngủ một giấc ngon lành.
Sáng sớm ngày hôm sau đã bị Phó Hoan đến gõ cửa đánh thức.
“Đi thôi Tiểu Hồ!” Phó Hoan mấy ngày không gặp, vẫn cười vô cùng vui vẻ như vậy: “Đừng ngủ nữa, cậu quên chúng ta đã nói sẽ cùng nhau đi chợ sớm ăn điểm tâm rồi sao?”
Mạc Bắc Hồ đội một đầu tóc xù rối bời, vốn dĩ còn có chút mơ mơ màng màng, vừa nghe được những lời này, lỗ tai lập tức dựng thẳng lên trời, hứng thú bừng bừng nói: “Đi thôi đi thôi, tui rửa mặt đã!”
“Được, tôi đợi cậu.” Phó Hoan vui vẻ dựa vào cửa nói chuyện với cậu: “Chuyện này vẫn là Đặng đạo mở miệng, cảnh diễn của cậu ở đoàn phim cách vách mấy ngày nay hẳn là rất căng, mệt rồi, tôi dẫn cậu đi bồi bổ.”
“Một chầu ngày hôm nay ông ấy sẽ thanh toán, hơn nữa không dẫn theo trợ lý của cậu, cậu cứ ăn thoải mái, một bữa này không quan tâm cân nặng!”
Phó Hoan vui vẻ: “Lúc quay phim khống chế cân nặng đã đủ vất vả rồi, khó khăn lắm mới đóng máy, dù sao cũng phải ăn một bữa thật no nê!”
Mạc Bắc Hồ có chút chột dạ nghĩ, thật ra ở đoàn phim cách vách cậu cũng không khống chế cân nặng bao nhiêu…
Nhưng những lời này vẫn là đừng nên nói cho cậu ấy.
Cậu nhanh chóng rửa mặt xong, có chút hưng phấn đi theo Phó Hoan ra cửa.
Phó Hoan tự lái xe, dẫn theo cậu quen cửa quen nẻo đi đến một khu chợ cực kỳ náo nhiệt.
“Chỗ này cũng có thể xem
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chinh-la-nam-ho-ly-tinh/5217967/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.