Hệ thống bị cậu làm cho chấn động, lẩm bẩm tự nói: "Hình như có chút đạo lý..."
“Không đúng! Nhưng cậu là hồ ly tinh được tôi triệu hoán tới từ vị diện khác mà!”
“Suýt nữa tôi đã bị cậu làm cho lạc đề rồi...”
Nó đột nhiên tỉnh táo lại: “Cậu cũng đừng có hồ ngôn hồ ngữ nữa, thế giới này không có ma đâu!”
Mạc Bắc Hồ hỏi: “Vậy giá trị tình yêu?”
“Đó là năng lượng tình cảm!” Hệ thống kiên trì: “Là từ trường, là dao động, là cơ học lượng tử! Chính là khoa học!”
Mạc Bắc Hồ: “......”
Được rồi, vẫn là không nói nhiều nữa, nếu để cho hệ thống nhận thức hỗn loạn, cậu cũng không sửa được.
Mạc Bắc Hồ ngoan ngoãn khép miệng lại, nhìn cụ già mà Sơn Hưng dẫn theo bước vào trong đám người, vẻ mặt nghiêm túc bảo bọn họ về nghỉ ngơi trước, để cho đối phương đến xử lý.
Phía sau đối phương còn có mấy người trong làng khác đi theo, ngoài những người lớn tuổi thì đều là mấy đứa trẻ choai choai, gần như không có trung niên thanh niên.
“Rút hết người về à?” Mấy nhân viên hai mặt nhìn nhau: “Chẳng phải đông người thì tìm kiếm sẽ tiện hơn sao?”
“Tuy rằng trên núi chỉ có một con đường, nhưng trời tối rồi, dễ bị lạc trong rừng.” Dân làng thuận miệng giải thích: “Người khác còn chưa tìm được, các người lại tự mình đi lạc mất.”
“Đều đợi ở trong nhà, đừng có đến xem.”
Thôn trưởng bảo tổ đạo diễn để lại biển số xe và số điện thoại của tài xế, nói rõ trên xe có bao nhiêu người, sau đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chinh-la-nam-ho-ly-tinh/5217942/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.