đã ghi hình được năm kỳ rồi.
Mỗi một kỳ đều tham gia thu hoạch một loại nông sản, cố gắng thể hiện đất rộng của nhiều, sản vật phong phú, bốn mùa trong năm đều có thể thu hoạch.
Nhưng cùng một vụ mùa, nông sản cũng có không ít loại, tổ chương trình cầm trợ cấp của chính phủ, ít nhiều gì cũng mang theo sứ mệnh giúp đỡ các địa phương nghèo khó, mỗi lần đều sẽ ưu tiên chọn những nơi càng nghèo khó, những nơi càng ít người biết.
Huyện Lô Tử lần này bọn họ đến tương đối nhỏ hẹp.
Vườn đào muốn tới thậm chí còn ở trên núi xa xôi, giao thông tương đối bất tiện, từ nhà ga đến dưới chân núi phải mất hai ba tiếng đồng hồ, leo núi đã mất hơn một tiếng, càng đừng nói đến chuyện vận chuyển thiết bị quay phim, công việc chuẩn bị linh tinh các loại.
Tổ chương trình tính toán một phen, lâm thời thay đổi kế hoạch, để mấy vị khách mời đến huyện Lô Tử trước một đêm để trải nghiệm hoàn cảnh ăn ở của địa phương một chút, thuê hai chiếc xe buýt lớn cùng đưa mọi người đến huyện Lô Tử.
Khách mời, các nhân viên quay phim và đạo diễn một xe, tiện quay chụp hậu trường, những người còn lại thì ở một xe khác.
Mạc Bắc Hồ lần đầu tiên tham gia công tác, khó tránh khỏi có chút khẩn trương, sau khi chào hỏi mọi người thì chui vào ghế sau xe buýt trốn.
Hệ thống trong đầu cổ vũ cậu: “Đừng sợ Tiểu Hồ! Xã giao cũng là một phần công việc của nghệ sĩ!”
Mạc Bắc Hồ bám vào lưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chinh-la-nam-ho-ly-tinh/5217941/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.