“Nhưng làm như vậy càng dễ rút dây động rừng?” Thôi Hòa Dự chưa hiểu ý Bộ trưởng Vu, “Lần lượt gọi từng người thế chẳng phải sẽ khiến người khác chú ý sao?”
Bộ trưởng Vu: “Chỉ cần phương pháp đúng là được. Ví dụ gọi cho sinh viên với danh nghĩa giảng viên hay nhà trường, nói có cơ hội được cấp học bổng, là do giảng viên giúp đỡ, yêu cầu họ lập tức tới trường để điền mẫu xin. Nhưng hiện tại vụ việc chưa được xác định, phải giữ bí mật cho tới khi thực sự có học bổng, nếu tiết lộ sớm thì người ghen ghét có thể tố cáo, ảnh hưởng tới việc nhận học bổng… đại loại dùng lời lẽ như vậy.”
Mọi người kính nể giơ ngón cái về phía Bộ trưởng Vu. Đúng là gừng càng già càng cay.
Thôi Hòa Dự dựa vào lịch sử chat để sàng lọc những sinh viên không có hiềm nghi, gọi điện mời họ ra, sau khi sinh viên tới sẽ có người khống chế, không cho họ về trường trước 20 giờ.
Nghe thấy “học bổng”, sinh viên sẽ lập tức chạy tới vì sợ bị người khác biết; trước khi gặp giảng viên, họ thường không kể chuyện với người ngoài. Thời gian đội dị năng giữ chân sinh viên cũng không dài, chỉ tới 20 giờ. Kế hoạch này không thể giữ bảo mật lâu dài, tuy nhiên trong thời gian ngắn thì khả thi.
“Khả thi, nhưng với những người thân thiết với họ thì không thể làm như vậy,” Đàm Nghiên nói. “Bạn cùng phòng, bạn học, bạn thân… chỉ cần có chút gió thổi cỏ lay là sẽ gây nghi ngờ.”
Bộ trưởng Vu đáp: “Đúng vậy,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chi-muon-yen-binh-nghi-huu/5217891/chuong-104.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.