Thư viện phòng tự học, đại học sư phạm thành phố H.
Một chàng trai trẻ lạ mặt bước vào thư viện, trên tay ôm vài quyển sách về cơ học lượng tử. Anh nhìn quanh phòng tự học, ngẩn người khi thấy trên mỗi bàn đều dán giấy “giữ chỗ”, đặt cốc nước, chất đầy tập vở… Số lượng người chưa đến một nửa mà lại không tìm được chỗ ngồi.
Chàng trai anh tuấn cao khoảng 1m80, mặc áo len cổ cao màu xám nhã nhặn, sạch sẽ và sáng sủa. Anh không đẹp kiểu khiến người ta lập tức ngoảnh lại, mà là loại khí chất càng nhìn càng thu hút. Nhìn lần thứ nhất thấy dịu mắt, nhìn lần thứ hai thấy đẹp trai, đến lần thứ ba thì khó mà dời mắt.
Anh đi vòng quanh phòng tự học, vẫn không tìm được chỗ, cuối cùng đứng sững ở góc phòng, nhìn căn phòng không đông người mà không hiểu vì sao lại không có chỗ ngồi.
Một nữ sinh nhỏ giọng gọi: “Ở đây có chỗ nè.”
Cô nói xong liền gỡ tờ giấy “giữ chỗ” ở bên cạnh, vỗ nhẹ lên ghế cạnh mình.
Mặt chàng trai hơi đỏ, khẽ cảm ơn rồi ngồi xuống, mở sách cơ học lượng tử ra bắt đầu ghi chép.
Cô gái len lén liếc nhìn. Nét chữ rất đẹp, bàn tay đẹp đến mức đòi mạng, ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, làm người ta chỉ muốn biến thành cây bút trong tay anh.
Cô giả vờ tra tài liệu trên điện thoại, thực chất là lén chụp tay anh, gửi vào nhóm WeChat bạn bè.
– Aaaa! Tui vừa gặp một cực phẩm! Không dám chụp mặt, chỉ dám chụp tay thôi, nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chi-muon-yen-binh-nghi-huu/5217890/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.