Vừa cõng Chương Hoa ra khỏi cửa, Đàm Nghiên liền gặp đội vũ trang đang ập đến. Từ Minh Vũ là người đầu tiên nhảy xuống xe, thấy Đàm Nghiên mà tức hộc máu: “Anh gan to thật đấy, dám một mình xông vào hang ổ của đối phương?”
Đàm Nghiên không đáp lại, hỏi ngược: “Trên xe có thiết bị y tế không?”
Từ Minh Vũ sững người một lúc rồi nói: “Chỉ có túi cứu thương thôi…”
“Vậy thì khỏi đợi,” Đàm Nghiên nói, “bên trong có một sòng bạc ngầm, ông chủ tên Thẩm Phiêu, chắc hẳn không còn là nguyên bản. Dù có phong tỏa nơi này cũng không bắt được gã, nhưng ít nhất có thể nhổ bớt tay chân của gã, khiến gã hành động khó khăn hơn một chút. Chương Hoa không chỉ bị thương nặng mà tinh thần cũng rất yếu. Tôi sẽ đưa cậu ấy về luôn, cậu yểm hộ giúp tôi.”
“Yểm hộ cái gì…”
Lời còn chưa dứt, Từ Minh Vũ đã thấy Đàm Nghiên cõng Chương Hoa nhảy vào xe, đóng cửa sổ cửa xe. Khi anh ta mở cửa ra, bên trong đã trống không.
Dịch chuyển tức thời giỏi quá ha! Lại còn chơi trò ảo thuật biến mất! Một lát nữa cảnh sát đến khám nghiệm, anh ta biết yểm hộ kiểu gì!
Phía bên kia, Đàm Nghiên mang Chương Hoa xuất hiện trước mặt nai con. Mọi người đang tụ tập nghe nội dung từ thiết bị nghe lén, thấy Đàm Nghiên trở về đều sững người. Đồ Tử Thạch là người đầu tiên lao tới, đỡ lấy Chương Hoa, lo lắng kêu: “Hoa Tử! Không sao chứ, cậu về rồi!”
Chương Hoa nhìn thấy khuôn mặt của Đồ Tử Thạch qua lớp máu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chi-muon-yen-binh-nghi-huu/5217887/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.