Dựa vào nhiều năm kinh nghiệm, vừa bước vào tiệm bida, Đàm Nghiên lập tức nhận ra nơi này bất bình thường.
Khách trong tiệm trông như đang chơi, nhưng ánh mắt lại đầy cảnh giác. Vừa thấy Đàm Nghiên, vẻ mặt thả lỏng liền căng thẳng. Hai gã đàn ông cường tráng, hai cánh tay xăm hình rồng, ngậm thuốc lá bước tới: “Chơi không?”
Đàm Nghiên nghiêng tai lắng nghe, âm thanh mơ hồ truyền đến giúp anh nhận ra nơi này là sòng bạc ngầm; ở tầng hầm dưới tiệm bida có một đám con bạc đang say sưa sát phạt.
Ở đâu có ánh sáng thì ở đó có bóng tối. Dù ở một thành phố lớn như thế này, vẫn tồn tại vài chốn ánh sáng không thể soi tới.
Đàm Nghiên thầm thở dài, không khách khí mà nói thẳng: “Tôi đến tìm người.”
“Ồ?” Một gã phun vòng khói vào mặt Đàm Nghiên, cười ác ý: “Tìm người à? Ở đây không có ai cậu muốn tìm đâu.”
Đàm Nghiên nhớ đến dấu tay sâu hằn ở cửa, chắc chắn Chương Hoa đã giãy giụa kịch liệt, chống cự điên cuồng, cuối cùng vẫn bị đưa vào. Đám người này nhất định biết manh mối!
Anh tung một cước vào bụng gã. Giống y như miêu tả trong tiểu thuyết, cả người gã bay ra, nện mạnh vào tường.
“Tôi ghét có người hút thuốc trước mặt mình.” Đàm Nghiên lạnh nhạt nói.
“Chà, không phải hạng vừa.” Một gã khác chứng kiến thực lực của anh chẳng sợ hãi tí nào, “Cứng đấy, nhưng chỉ một mình mày thì có thể…”
Lời còn chưa dứt đã bị Đàm Nghiên bóp cổ, cướp lấy điếu thuốc.
Anh ấn mạnh gã xuống bàn bida,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chi-muon-yen-binh-nghi-huu/5217886/chuong-99.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.