Thời gian đã trôi qua hai tiếng. Đàm Nghiên tính toán khoảng cách từ đây đến điểm truyền tống, cho dù dốc hết sức chạy về cũng phải mất ít nhất một tiếng.
Anh chỉ còn một tiếng rưỡi, căn bản không thể chờ Lương Hiển hấp thụ hết tinh hạch của thây ma rồi chiến thắng virus để cùng rời đi.
Anh không thể đưa Lương Hiển trở về.
Đàm Nghiên không biết nên nói gì. Hứa hẹn “lần sau lỗ hổng xuất hiện sẽ tới thăm tiếp” ư? Lời hứa như thế quá hão huyền, anh không phải kiểu người trông đợi vào ngày mai, nên không nói được.
Anh cũng không thể mang một Lương Hiển như vậy trở về thế giới thực, bất kể là vì người dân, hay vì bản thân Lương Hiển cần tinh hạch thây ma.
Cảm giác bất lực dâng lên, anh cái gì cũng không làm được: không cứu nổi con mèo, không ngăn nổi “lỗ hổng” lan rộng không ngừng, không cứu được những người trên tàu điện ngầm, cũng không cứu nổi Lương Hiển.
Sức mạnh… chả có tác dụng gì.
Lương Hiển như đoán ra suy nghĩ của Đàm Nghiên, tựa đầu vào vai anh, nhẹ giọng nói: “Đừng gánh hết trách nhiệm lên mình, Trái Đất không phải của riêng anh.”
Hắn mở mắt nhìn lên bầu trời. Thế giới thây ma khiến con người ngừng sản xuất công nghiệp nặng, hơn một năm tận thế khiến bầu trời trở nên trong trẻo. Ở thế giới thực, thành phố B quanh năm khói bụi mù mịt, chưa từng thấy bầu trời sao lấp lánh như thế này.
Được ngắm sao cùng người mình thích, thật sự rất tuyệt.
Bầu trời sao như một xoáy nước vô tận,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chi-muon-yen-binh-nghi-huu/5217870/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.