Lương Hiển vừa mở mắt ra liền thấy Đàm Nghiên. Hắn ngơ ngác nhìn Đàm Nghiên và nai con, không biết bản thân đang mơ hay là hiện thực.
Hắn giơ tay phải của mình lên, thấy găng tay đã bị tháo xuống, ba ngón tay cụt lộ ra. Lương Hiển lập tức rụt tay lại, giấu ra sau lưng, cả người còn nhích về sau.
Kho lúa sau lưng chặn lối thoái của hắn, động tác lùi biến thành mấy cử động run rẩy.
Cho dù đang nằm mơ, Lương Hiển cũng không muốn làm hại đến Đàm Nghiên. Tình cảm thôi thúc hắn muốn ôm lấy người thương đã xa cách hơn một tháng, nhưng lý trí bắt buộc hắn phải giữ khoảng cách. Giờ phút này, lý trí của Lương Hiển vẫn còn chiếm ưu thế.
Hắn không biết khi nào mình sẽ mất lý trí.
Đàm Nghiên nắm chặt bàn tay trái của hắn, không cho hắn chạy trốn.
“Không phải đang mơ.” Đàm Nghiên nhìn ra sự bối rối trong mắt hắn, trịnh trọng nói: “Em có thể thông qua nai con gửi hoa cho tôi, thì tôi cũng có thể dựa vào vướng mắc lượng tử của hai đứa tìm được em.”
Lương Hiển tỉnh táo hơn một chút, lắc đầu rồi cúi xuống nói: “Anh… đừng lại gần quá. Đầu óc em có lúc tỉnh táo có lúc hồ đồ.”
“Cố gắng kiên cường, giữ vững lý trí.” Đàm Nghiên nâng mặt hắn lên, nghiêm giọng: “Em đã cầm cự được đến bây giờ, nhất định sẽ chiến thắng được virus thây ma!”
Anh không giỏi ăn nói, chỉ có thể thốt ra mấy lời động viên sáo rỗng như vậy. Nhưng đối với Lương Hiển, việc Đàm Nghiên có thể xuất hiện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chi-muon-yen-binh-nghi-huu/5217869/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.