Thấy Kiều Tri Học cứ chèn ép một con nai nhỏ có thể cùng mình xuyên đến dị giới, Đàm Nghiên không khỏi nói: “Thông thường, khi cảnh sát xử lý những vụ dân sự kiểu này, nếu được đương sự tha thứ thì có thể hòa giải riêng.”
Nai con lại “bịch bịch bịch” chạy về bên cạnh Đàm Nghiên, ló nửa khuôn mặt ra lén nhìn Kiều Tri Học.
Kiều Tri Học đẩy gọng kính: “Nhưng ít nhất phải bồi thường viện phí chứ. Nó có tiền không?”
Nai con: “…”
Đàm Nghiên xoa đầu nó: “Tôi có. Tôi… làm việc nhiều năm, có chút tích lũy.”
Lương Hiển: “…”
Không hiểu sao, giờ nghe Đàm Nghiên nói câu nào cũng cảm thấy nhói lòng.
Kiều Tri Học: “Tôi đùa thôi.”
…Nhưng giọng anh ta chẳng có chút gì giống đang đùa.
“Nai con là lần đầu, ai cũng không ngờ chuyện như vậy có thể xảy ra, nên thôi bỏ qua. Tôi chỉ muốn nhấn mạnh rằng, một sinh vật phi trí tuệ có được trí tuệ con người là chuyện vô cùng nguy hiểm.” Kiều Tri Học nghiêm túc nói: “Nó có trí tuệ con người, sẽ không cam lòng bị nuôi nhốt; nó hiểu biết nhiều, còn có dị năng, dù có nhốt lại chưa chắc đã ngăn được nó trốn ra. Một sinh vật có dị năng và học vấn cao, nhưng không có ràng buộc về pháp luật hay đạo đức, nếu sinh ra tâm lý phản xã hội… mức độ nguy hiểm với xã hội là rất lớn.”
“Tất nhiên, tôi không nói mọi người làm vậy là sai. Sự tồn tại của nai con giúp chúng ta có được những phát hiện mới, cứu nó vẫn đáng giá. Chỉ là sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chi-muon-yen-binh-nghi-huu/5217838/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.