Lá rụng về cội, cáo chết quay về núi.
So với cái chết, điều đáng sợ hơn là bị lưu đày cô độc ở thế giới khác, đến lúc chết cũng không được nhìn thấy quê hương.
Ba người đang bị năng lực hồi phục của Tần Lực làm cho hưng phấn dâng cao dần dần bình tĩnh lại. Họ không phải đang bước vào một thế giới kỳ ảo như trong tiểu thuyết phiêu lưu, mà đang gánh vác một nhiệm vụ có nguy cơ bị vứt bỏ bất cứ lúc nào.
Kiều Tri Học quét mắt nhìn ba người, thấy vẻ mặt họ từ phấn khích chuyển thành trầm trọng, gật đầu hài lòng: “Cũng chưa đến mức ngu ngốc, biết phân biệt nặng nhẹ. Người trẻ thường ôm mộng lớn, cho rằng mình có thể vượt qua mọi gian khổ, nhưng không nghĩ đến việc mạng người mỏng như giấy. Các cậu phải học cách khiêm nhường trước vạn vật.”
Khi nói những lời này, ánh mắt anh ta đặc biệt dừng lại trên người Thôi Hòa Dự. Trong mấy người được chọn, mỗi người đều có điểm mạnh và điểm yếu riêng, riêng Thôi Hòa Dự là người nổi bật nhất. Ưu điểm rõ ràng, khuyết điểm cũng không nhỏ: quá kiêu ngạo.
Cần mài bớt sự sắc bén của cậu ta.
A Tam nhìn Kiều Tri Học bằng ánh mắt kỳ quặc. Theo hiểu biết của anh ta, Kiều Tri Học là kiểu người trí tuệ siêu quần nhưng EQ bình thường, hôm nay lại có thể thốt ra những lời từng trải thế này, cứ thấy là lạ.
Anh ta không biết rằng trong lòng Kiều Tri Học thật ra đang rất căng thẳng. Bộ trưởng Vu bận bịu việc công, vừa phải làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chi-muon-yen-binh-nghi-huu/5217824/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.