“Các cậu đúng là…”
Hôm sau, Lương Hiển dẫn ba người Thôi Hòa Dự đi gặp trợ giảng Sài. A Tam tức đến mức không biết phải nói gì.
“Các cậu có biết hành động của chúng ta bảo mật đến mức nào không?” A Tam trách mắng, “Ngay cả rất nhiều lãnh đạo cấp cao trong chính phủ cũng không biết đến chuyện này, ngoài Bộ An Ninh Kỹ Thuật và một vài lãnh đạo cao cấp nhất, chỉ có chúng ta – những người trực tiếp hành động, mới được biết. Thế mà các cậu dám tùy tiện tiết lộ ra ngoài?”
“Sớm muộn gì cũng phải chọn người.” Lương Hiển mặt dày, lợn chết không sợ nước sôi. “Thế thì tại sao không giành quyền chủ động?”
“Cậu…” A Tam sắp tức chết rồi.
Đây chính là điểm khác biệt giữa người chuyên nghiệp và sinh viên. Sinh viên lúc nào cũng nghĩ mọi chuyện đơn giản, nhưng A Tam biết rõ, chọn một đội viên đâu có dễ vậy. Trước hết phải qua thẩm tra chính trị, ba đời trên dưới đều phải được điều tra kỹ càng, chưa nói đến phẩm chất cá nhân của đội viên, ngay cả hồ sơ tín dụng của thân nhân ruột thịt cũng phải tính đến. Con người vốn là loài sống xã hội, dễ bị ảnh hưởng bởi môi trường xung quanh, đâu thể chỉ suy xét một khía cạnh.
“Trợ giảng Sài, bọn em đều là học sinh lớp đặc biệt, lúc thi đỗ đã trải qua thẩm tra chính trị rồi, tám đời tổ tiên trở đi đều đã khai báo hết, thầy nghĩ bọn em không đạt yêu cầu à?” Thôi Hòa Dự nghe ra A Tam đang nghi ngờ mình, không phục lên tiếng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chi-muon-yen-binh-nghi-huu/5217823/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.