Mấy ngày gần đây, Lương Hiển rất lo lắng. Hắn vừa không muốn chết, vừa không muốn hi sinh đồng đội. Nhưng không ai biết tận thế tiếp theo sẽ như thế nào, đến cả chuẩn bị cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu.
Hắn tăng cường kiến thức của mình, đọc đủ mọi loại sách, biết đâu đến lúc nào đó sẽ cần dùng đến. Hắn còn phải quan sát các thành viên trong nhóm học tập, xem ai là người phù hợp nhất để trở thành đồng đội của họ. Hắn còn lo cho Đàm Nghiên. Một người có tinh thần cống hiến cao như vậy, hắn sợ đến lúc đó anh sẽ làm chuyện dại dột.
Hiện giờ, Lương Hiển chỉ có thể không ngừng cầu nguyện “lỗ hổng” đến muộn một chút, hoặc nhóm nghiên cứu sớm tìm ra nguyên nhân của “lỗ hổng”. Chỉ có như vậy mới có thể giải quyết được gốc rễ vấn đề.
Đàm Nghiên thì khá ung dung. Nhiều năm kinh nghiệm giúp anh hiểu rõ đạo lý “họa phúc khó tránh, lo cũng vô ích”, giờ có lo lắng cũng chẳng để làm gì. Biết đâu bọn họ sẽ vào một dị giới cực kỳ dễ, sinh viên cùng vào lập tức thức tỉnh dị năng thì sao?
Trong thời gian chờ đợi, anh và Tần Lực đi tiêm vắc-xin cùng A Tam. Đàm Nghiên sinh ra ở thời đại cũ, khi ấy chưa thịnh hành tiêm nhiều loại vắc-xin như bây giờ. Còn Tần Lực đơn giản là do cha mẹ không quan tâm, gửi cậu cho ông bà ở quê nuôi. Hai ông bà không hiểu gì, nuôi kiểu truyền thống, căn bản không có khái niệm tiêm chủng.
Sau khi tiêm tất cả những loại vắc-xin
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chi-muon-yen-binh-nghi-huu/5217821/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.