“Bộ trưởng Vu, xin lỗi. Tôi tùy hứng khiến ngài phải gánh tiếng xấu.”
Sau khi mọi người rời đi, Kiều Tri Học đỏ mặt nói.
“Tiểu Kiều, cậu còn nhớ lời tôi nói khi thuyết phục mọi người để cậu làm người phụ trách chính dự án ‘lỗ hổng’ không?” Bộ trưởng Vu chắp tay sau lưng, nhìn chằm chằm vào tường.
“Ngài nói, tôi chỉ cần dốc sức làm ra kết quả, nghiên cứu ra một kết luận rõ ràng, làm những điều tôi muốn làm. Tất cả khó khăn khác cứ để ngài gánh thay tôi.”
“Thế thì đủ rồi.” Bộ trưởng Vu đáp.
Trước khi cuộc họp diễn ra, bọn họ bàn trước rằng để tránh tăng thêm gánh nặng cho đội hiện tại, chỉ được thêm tối đa một người mới. Nhưng trong lúc họp, không biết Kiều Tri Học nghĩ thế nào, bất ngờ đổi ý, dùng máy tính trước mặt truyền tin cho Bộ trưởng Vu, yêu cầu tăng số người mới lên ba, còn dặn Bộ trưởng phải thể hiện cứng rắn một chút.
“Nhưng nếu tôi phải gánh tiếng xấu, ít nhất phải biết mình gánh cái gì chứ?” Bộ trưởng Vu quay lại, mặt đầy phiền muộn. “Thằng bé đó chắc chắn lại tưởng tôi là kẻ máu lạnh vô tình.”
Kiều Tri Học biết hoàn cảnh gia đình của Bộ trưởng Vu. Thông tin người nhà của ông là tuyệt mật, luôn được quân đội bảo vệ. Trong sổ hộ khẩu, Lương Hiển thậm chí không dám theo họ cha mẹ, mà theo họ bà ngoại. Từ nhỏ hắn gần như không có tình cha, đến năm tốt nghiệp cấp ba, trong kỳ thực tập một năm lại xảy ra chuyện…
“Về sau cậu ấy sẽ hiểu.” Kiều Tri
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chi-muon-yen-binh-nghi-huu/5217820/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.