“Khụ khụ khụ…” Lương Hiển ho sặc sụa trèo lên chiếc bè hơi, tiện tay kéo A Tam bên cạnh lên theo.
“Khụ khụ khụ… Phì!” A Tam bị sặc không ít nước, vừa ho sù sụ vừa càu nhàu: “Nước gì đây, sao mà thối thế?”
Bọn họ vừa vào dị giới liền bị nhấn chìm trong nước, không hề có cảm giác rơi xuống nước. Ngay khi truyền tống qua khe hở là đã ở trong nước rồi.
Ba người đều không có kinh nghiệm, lúc hít thở vô thức hớp một ngụm nước vào bụng. Duy chỉ có Đàm Nghiên giữ được bình tĩnh, nín thở ngay khi cảm giác được môi trường là nước, đồng thời kích hoạt dị năng. Anh nổi lên mặt nước, lấy bè hơi trong ba lô ra. Thế giới này có vẻ giàu oxy, anh bơm đầy khí xong thì lần lượt kéo ba người lên bè.
“Phì phì phì!” Tần Lực buồn nôn kinh khủng, nằm sấp trên bè nôn nước ra ngoài.
“Sao mà thối thế, cái mùi này giống như là…” A Tam nói được nửa câu thì nghẹn lại, vỗ vỗ Tần Lực đang nôn bên cạnh, ra hiệu cho cậu ngẩng đầu lên.
Tần Lực ngẩng đầu, thấy trước mặt là một vùng nước mênh mông vô tận, không xa lắm có vô số thi thể trôi nổi.
Không chỉ người, còn có động vật.
“Ọe…” Nghĩ đến chuyện mình vừa ngâm trong loại nước này, còn lỡ nuốt phải một ít, Tần Lực lập tức nôn thốc nôn tháo.
A Tam và Lương Hiển khá hơn cậu một chút. Lương Hiển đã thức tỉnh dị năng ở thế giới thực, biết cách sử dụng, nên ngay khi nhận ra có nước xung quanh là lập
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chi-muon-yen-binh-nghi-huu/5217814/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.