Đàm Nghiên cầm một cốc nước đi vào phòng bệnh, thấy Lương Hiển mở mắt thì tiến lại gần, đặt tay lên trán hắn kiểm tra, hỏi: “Cảm thấy thế nào?”
“Cũng ổn, nhưng đầu đau như sắp nổ tung… Cậu cũng từng gặp tình huống thế này à?” Lương Hiển hỏi.
“Khi ở dị giới,” Đàm Nghiên giải thích đơn giản, “có một lần đột nhiên đau dữ dội, ngã xuống biển, tìm được một tấm ván, leo lên đó trôi nổi hai ngày, cuối cùng dạt vào một hòn đảo.”
Anh không nói quá nhiều, Lương Hiển vẫn có thể đoán được lúc đó nguy hiểm đến mức nào. Thế mà giọng điệu Đàm Nghiên bình thản như thể đang kể một chuyện rất bình thường.
“Chỉ có một mình cậu?” Hắn hỏi.
“Ừ.”
“Từ lúc phát hiện ‘lỗ hổng’ chỉ có mình cậu?” Lương Hiển biết câu hỏi này có thể liên quan đến bí mật quốc gia, “Nhà nước không can thiệp gì à?”
“Ban đầu họ không biết,” Đàm Nghiên tránh nhắc đến vấn đề tuổi tác, “Về sau Bộ trưởng Vu phát hiện, biết tôi có thể vào được ‘lỗ hổng’, nên bắt đầu lựa chọn thành viên, dẫn đến việc mấy cậu cùng vào.”
Nói đến đây anh mỉm cười, hình như rất vui.
Lương Hiển cảm thấy hơi chua xót trong lòng, không rõ là xót xa cho người trước mắt hay bực mình vì sự ngốc nghếch của anh. Hắn xoa nhẹ thái dương, nói: “Tôi không vô tư được như cậu.”
Giấy không gói được lửa, theo đà số người vào “lỗ hổng” ngày càng tăng, sẽ có một ngày ai đó phát hiện dị năng cũng có thể sử dụng ở thế giới thực. Đến lúc đó, xã hội
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chi-muon-yen-binh-nghi-huu/5217813/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.