Trong hành lang yên tĩnh, lời của hắn từng chữ từng câu truyền vào tai Úc Thanh Hoan, thật lòng thật dạ lại nồng đượm tình ý, như một chén rượu ngon ủ lâu năm, chỉ ngửi thôi cũng đã khiến tâm trạng của Úc Thanh Hoan tràn đầy thơm ngát ngọt ngào.
Khiến hắn run rẩy, gần như không khống chế được bàn tay muốn ôm lấy mặt Hoắc Cừ.
Người này tại sao lại tốt như vậy! Đời trước đến tột cùng là mình đã làm chuyện tốt đẹp gì, mới có thể được hắn quý trọng đối đãi như vậy.
Nhịp tim trong lồng ngực kịch liệt gấp gáp, Úc Thanh Hoan nhắm mắt lại, muốn được hắn ôm như vậy, mãi mãi không xa rời, đến tận khi thiên hoang địa lão.
Nhưng cổ áo toàn là nếp nhăn kia nhanh chóng gọi lí trí của hắn trở về, nhớ tới bộ dạng thảm hại của Hoắc Cừ lúc này, trong lòng Úc Thanh Hoan không nhịn được dâng lên một trận sợ hãi.
Nếu Hoắc Cừ trên đường đi tìm mình xảy ra chuyện gì bất ngờ, nếu hắn không trở về được...
Nghĩ đến cái khả năng này, Úc Thanh Hoan đau lòng đến mức gần như không thở được. Hắn nghiêm mặt đẩy Hoắc Cừ ra, trong ánh mắt mờ mịt của Hoắc Cừ thô lỗ đem hắn kéo vào phòng, đẩy lên ngồi trên ghế sofa.
"Thanh Hoan..." Hoắc Cừ thấp thỏm lấy tay kéo hắn, lại bị hắn quay người tránh thoát.
"Ngồi ở đây đừng nhúc nhích!" Ném ra một câu, Úc Thanh Hoan vội vã chạy vào phòng ngủ, lúc trở lại trong tay đã có thêm một hộp cứu thương nhỏ.
Tìm loạn trong hộp cứu thương một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chi-muon-noi-chuyen-yeu-duong/1210132/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.