Tài năng nấu nướng của Tá Nguyệt không tệ chút nào, mùi thơm rất nhanh bay ra khắp nơi, Elix cùng Phùng Lâm nhìn mà nhỏ nước dãi xuống nhìn món thịt kho tương trong nồi, thịt ba chỉ mềm mại nằm gọn trong nước súp đặc sệt nâu sẫm, nhiệt độ cao khiến món ăn sôi lên phát ra âm thanh như đang mời gọi bọn họ tới nếm thử một miếng, Tá Nguyệt bưng nồi xuống, tìm trong bọc hành lý ra một ít ớt và hành lá rải đều lên trên.
Elix vươn tay muốn bốc một miếng thịt lại bị Leila cản lại, cậu ta quay sang định chất vấn chị mình nhưng phát hiện hai mắt cô cũng đang nhìn chăm chú vào bên trong, nước miếng nuốt ừng ực.
Elix cười khinh thường nhìn chị mình. Cũng như nhau thôi, hà cớ chi phải làm khổ nhau thế bà chị của tôi?
Diệp Hoa nhìn mà không dời mắt một chút nào, cô hết nhìn vào thịt kho lại nhìn món xào xanh mượt trong tay thiếu niên, cậu đảo rất đều tay, không bị vươn ra bên ngoài chút nào, chỉ là một món đơn giản nhưng mùi thơm đậm đà cũng có thể khiến thiếu gia tiểu thư ở đây rớt nước miếng.
Thấy Leila nhìn qua, Diệp Hoa âm thầm đưa cho cô gái một ngón tay cái: Mẹ nó, Thượng Tướng vớ được cực phẩm rồi.
Leila hãnh diện ngẩng cao đầu với Diệp Hoa: Tất nhiên.
Sau món xào chính là món cuối cùng, chỉ là canh cá nấu măng chua đơn giản thôi nhưng trông ngon muốn chết.
Một đám sáu người ngồi sẵn trên ghế nhỏ mong chờ nhìn thiếu niên bày thức ăn ra bàn, dạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chi-la-mot-nguoi-qua-duong-ma-thoi/273425/chuong-18.html