🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Diệp Hoa vui vẻ ngắm nhìn gương mặt non nớt lại cố tỏ vẻ nghiêm túc của Leila, lòng hứng thú trong cô nổi dậy, nhưng còn chưa kịp giở thói trêu ghẹo con gái nhà lành ra đã bị Leila nói trước: “Chị nói chị được Thượng Tướng phái đến bảo vệ Tá Nguyệt đúng không?”

Diệp Hoa không hiểu gì gật đầu với thiếu nữ. Leila tiếp tục: “Thế sao tôi nghe Tá Nguyệt bảo tự mình đứng ra gϊếŧ hai con dị khủng kia mà? Chị ít nhất cũng phải cấp sáu, tại sao ngay cả dị khủng cấp thấp cũng gϊếŧ không nổi thế?”

Có chút cạn lời trước câu hỏi của Leila, Diệp Hoa nhớ lại quá khứ đau khổ của mình liền hận không thể cho bản thân một cái bạt tai, cô tỏ vẻ suy sụp nói với Leila: “Đêm trước ngày thi của học viện chị đây lỡ uống say, rượu xông lên não không để uống quá liều lượng thuốc ức chế dị năng, vốn dĩ chỉ định ép xuống cấp bốn nhưng giờ chỉ còn cấp ba thôi”

Leila: “…”

“Đừng nhìn chị bằng ánh mắt đó…” Diệp Hoa biết mình lỡ dại nên không còn gì để nói, biết kiểu gì về gặp Thượng Tướng cũng bị phạt nhưng biết làm sao đây, chuyện đã lỡ rồi còn đâu…

Leila thở dài nhìn Diệp Hoa: “Vậy còn dáng vẻ này của chị là như thế nào?”

“Là sử dụng dị năng thời gian ép cơ thể quay về tuổi mười lăm” Diệp Hoa nói.

Leila nghiên đầu nhìn Diệp Hoa: “Dị năng thời gian cũng có thể làm như vậy nữa ư?”

Diệp Hoa gật đầu: “Tuy nhiên nó không có tác dụng vĩnh viễn, giới hạn tám tiếng

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chi-la-mot-nguoi-qua-duong-ma-thoi/273424/chuong-17.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Tôi Chỉ Là Một Người Qua Đường Mà Thôi
Chương 17: Rừng Vô Tận (5)
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.