Edit by: KlaraHa1314
~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Diệp Tang: "......"
Nhìn nhân gia làm gì.
Tiểu gia hỏa phồng má lùi về sau, mở to cặp mắt mèo đen láy kia, nhìn rất dịu dàng.
Mộ Sâm đã sớm biết thành tích ác độc của nhãi ranh này từ lâu.
Rốt cuộc biết trước thành tích làm người ta hít thở không thông kia của Diệp Tang, điều này đơn giản là không thể dạy được.
Hai vị ba ba mới lên chức liếc mắt nhìn nhau một cái, sau đó đem ánh mắt tập trung vào phiếu điểm.
"Ngữ văn 76." Lần này mở miệng nói chuyện chính là Hoắc Nghiêu, âm cuối thoáng nâng cao, ánh mắt thờ ơ rơi xuống trên người Diệp Tang, "Miễn cưỡng đạt tiêu chuẩn."
Anh cau mày, mặt không cảm xúc nhìn về phía Diệp Tang, "Đem bài kiểm tra của con lấy ra đây."
Thành thật mà nói.
Làm một vai ác làm mưa làm gió, anh chưa bao giờ nghĩ đến sẽ có một ngày anh lại đi dạy con học.
Tiểu gia hỏa nhấp lúm đồng tiền ra, cọ tới cọ lui hồi lâu không chịu nhúc nhích.
Không.
Bé muốn sống.
Không thể đưa.
Diệp Tang duy trì quật cường cuối cùng của học tra là mình, ngẩng khuôn mặt nhỏ đầy vẻ trẻ con, ngây ngô, lắc đầu đầu: "Không cần."
Hoắc Nghiêu nhướng mày, mỉm cười: "Lời ba nói không nói lần thứ hai, đưa ba."
Diệp Tang lắc đầu, nhìn vẻ mặt âm u của ba ba nhà mình, bé sợ ba ba xem xong bài kiểm tra sẽ bị tức chết, vì thế khoanh tay nhỏ chết sống không chịu cho.
Bé đây là vì tốt cho ba ba.
Đáng tiếc ba cái tiện nghi ba ba
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-bi-nam-cai-vai-ac-ba-ba-tranh-nhau-sung/1107093/chuong-179.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.