Hồ Nguyệt Loan, là hồ nước được bảo tồn kỳ công giữa bụng sa mạc.
Nó giống như một tấm kính bạc rơi vào giữa sa mạc màu vàng, cô độc mà yên lặng, ngưng tụ toàn bộ linh khí tinh hoa của sa mạc.
Bên hồ có vài cây hồ dương lòa xòa, lá cây điêu linh, hiện ra vài phần tiêu điều.
Ngày thường ngoại trừ khách thương qua lại và động vật sinh tồn trong sa mạc ra, rất ít có sinh vật tới hồ nước chơi, đêm nay như trước là một mảnh vắng vẻ. Chỉ là, trong phần vắng vẻ này, lại cất giấu vài phần rục rịch.
Xung quanh rốt cuộc có bao nhiêu người núp ở một nơi gần đó bí mật quan sát?
Khinh công Diệp Vô Truy không cao, chỉ dám ẩn thân ở ngoài năm dặm. Thế nhưng nội công cậu thâm hậu, trái lại có thể phát hiện nhiều khí tức của người khác ẩn dấu.
Trong phạm vi cậu có thể nhận thấy được, ít nhất có hơn mười người. Chỗ khác, hẳn là còn có nhiều người hơn.
Những người này chưa hẳn không phát hiện lẫn nhau, nhưng bọn họ vẫn duy trí chung sống hòa bình quỷ dị, như là đạt thành hiệp nghị bí mật gì đó.
Diệp Vô Truy liếc mắt nhìn Ly Hỏa, thiếu giáo chủ Cửu Trọng giáo đáp lại bằng một nụ cười đã định liệu trước. Hảo Mộng Vô Hoa cùng Thương ở chỗ gần hơn, bốn người phân tán ra, làm bộ không quen biết người hai bên.
Đây là kế hoạch bọn họ định tốt trước khi đến.
Mục đích của chuyến này, không phải để phá hư tỷ thí của Danh Đao với giáo chủ Cửu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toan-tuc-vong-du-chi-thien-ha-de-cuu/1290015/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.