Tây Vực, Hoàng Hải sa địa.
Bão cát khắp bầu trời, trong vòng ba năm bước, liền không nhìn thấy bóng người.
Đường đi từ Trung Nguyên thông đến Tây Vực, một đường nhấp nhô, bão cát tàn sát bừa bãi, giữa đường còn phải luôn đề phòng mã tặc hoành hành càn rỡ. Ngoại trừ mã thương đi Đao Tiêm Hỏa khẩu Tây Vực làm buôn bán ra, con đường này cũng chỉ có người giang hồ dám đi. Dân chúng bình thường sẽ không đi đường tắt này, bọn họ thà rằng tiêu hao thời gian nhiều, đi đường xa an toàn còn hơn.
Trăm dặm cát vàng, chỉ có một nhà trọ long nham một mình trơ trọi.
Bà chủ năm đó cũng là nữ anh hùng mới bước chân vào giang hồ, đến sau trung niên liền cùng một thư sinh dọn đến sâu trong đại mạc này mở nhà trọ. Bởi vì trăm dặm xung quanh chỉ có một nhà này, làm ăn trái lại cũng coi như tốt.
Hôm nay cũng giống như mọi ngày, bà chủ ngồi ở trên khán đài, nghênh đón tiễn đi, còn thường không giấu vết ứng phó một vài khách nhân trêu đùa. Mà ông chủ thư sinh của nhà trọ long nham, lại luôn không thấy bóng người.
Một ít khách quen mã thương, chung quy cũng chỉ cuối tháng mới có thể nhìn thấy ông chủ thư sinh này một cái. Chung quy nói là thư sinh bách vô nhất dụng, nhìn bà chủ nhiệt tình đón khách, nhớ tới ông chủ trốn ở trong phòng không thấy bóng dáng, các khách quen đều chấp nhận.
“Cộc cộc —— cộc.”
Có mấy người cưỡi ngựa đi tới, nhìn dáng vẻ không giống như là khách quen xung
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toan-tuc-vong-du-chi-thien-ha-de-cuu/1290014/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.